|
Con bướm vàng đậu trên trang vở cũ
Cho trái tim thắp lữa bồi hồi
Lòng bỗng nhớ tuổi hoa niên da diết
Ta lớn rồi chỉ biết khóc nhỏ thôi ...
Ngay đôi chút nắng vàng lưu luyến
Cùng nỗi niềm trong trẻo của ta ơi
Hình như gió của một thời tim tím
Xô ta buôn theo chiếc lá đang rơi ...
Bức thư ngỡ tuổi hoa niên gởi đến
Trong bâng khuâng tà áo chiều nay
Em có nhớ một thời em còn nhỏ
Khi ta buồn lau nước mắt bằng thơ
Ta mua vé tìm về kỷ niệm
Bằng một nhành cỏ khô trong trang sách học trò
Những năm tháng qua ta rồi, rất khẽ
Nên đành lòng sống giữa giấc mơ thôi
Ðoàn Mạnh Phương
|