Thơ Huỳnh Văn Khiêm

Mục lục ePoetry

 

VIẾNG CHÙA NÚI

                       

Đường núi quanh co viếng cảnh chùa,

Ngàn thông heo hút trụ am mây!

Dưới mắt suối trong tận vực thẳm,

Bốn bề phẳng lặng cuộn heo may…

Sa môn thế phát qui chửa đặng,

Rảo bước sen vàng nhẹn Như Lai !

Thiền phong thóang vút lòng tà vạy,

Một điểm căn phàm chạnh khó phai…

 

VỀ GẶP SƯƠNG MÙ

 

Sương đồi bao phủ trắng phau phau,

Sường núi rong xe khó lượn nào !

Bầu trời xa trông tựa trồng rỗng,

Cây cỏ gần ngắm vẫn như nhau.

Ngòai đời há chăng vô sự vật,

Mặt đất suối chảy còn nao nao…

Lư-Sơn mặt thực như còn đó,

Cảnh ấy hồ dễ lại gặp nhau ?

 

TẠM BIỆT THÀNH PHỐ HOA TƯƠI

 

Đà Lạt ơi, hôm nay xa cách rồi !

Riêng tôi một nỗi niềm vương vấn :

Nhớ cảnh thương người trăm rộn rã,

Một chuyến đò đi xiết nỗi tình…

Nhìn ngắm thông reo dần xa cách,

Hiu hắt lòng tôi những ngày nào !

Gió sớm một bước đường vời vợi,

Xui khiến lòng ta nặng chia ly.

Khi xe đến chốn chừng lạc bước,

Giờ lúc chia tay những ngậm ngùi !

Hương trời sắc nước đầy thi vị,

Buổi đến trời âu cũng chiều người !

Dòng thác Camly đầy ý nhị,

Than thở Hồ-Xuân ngất tình si ;

Thác Prenn xưa nay thường gợi cảm,

Thung lũng tình yêu nặng biệt ly !

Bóng cây miền núi màu xanh mướt,

Lùm hoa cỏ nội  đầy sắc hương.

Chùa núi thanh vắng gây Thiền định,

Dinh thự vua chúa gợi tà dâm !

Lầu trang biệt thự riêng hình vẽ,

Ánh nước hùynh quang rực bóng tà…

Ta vốn nét sống người thành đô,

Sớm trưa quen thói cảnh rộn ràng,

Nay được nép mình nơi sơn cước,

Tuồng như tiên cảnh chốn trần gian !

Lâm-Tuyền rừng suối nơi ẩn dật,

Màu tím hoa sim khéo gợi tình.

Bánh xe dần chuyển ngày xa vút,

Sao khỏi lòng tôi nặng sầu mang ?!

 

Đà Lạt ơi !

Ví như ta còn sót lại chút gì dang dở :

Những cảnh thơ mộng rừng thông bàng hòang

Hồi sinh lại dưới ánh đêm thâu chập chờn,

Cùng những nỗi uất hận không gian

Đè nặng lên lòng người,

Bấy lâu nay chưa tìm được nơi giải thóat…

Ôi ! Đà Lạt,

Hồn thi sĩ đứng trước nàng thơ

Mà không một lời trăng trối !

Giờ đây-----------

Ta đã tìm lại được ta,

Bản ngã của ta :

Tâm hồn một kẻ bơ vơ đang bị

Cuốn hút trong thời gian vô định…

Ví bằng hôm nay cho đến phút sau tận cùng,

Được nhìn thấy lại cảnh trí miền núi non,

Ước nguyện được ngày Trang-sinh hồ điệp,

Nhởn nhơ trên hồn mi,

Đến phút đêm vắng mộng tàn!

Như hồn trinh nữ lẩn khuất năm canh,

Đang tìm lại những gì đã mất đi,

Và những gì còn lại trong tâm trí…

 

Đà Lạt ơi!

Nghĩ ra thì mi cũng không đẹp cho lắm,

Nếu bên cạnh không có người tri âm,

Tâm hồn cuồng lọan

Của một nhà thơ cuồng võng?!

----- Gió mát, vầng trăng,

Bao lần tạo hóa nượn tay mi

Trao lại cho ta,

Bấy lâu nay đã rơi mất bên bờ suối…

Ôi! Cớ sao ta mãi

Ước vọng những gì đã mất đi…

Hãy tạm chia tay nhé,

Đà Lạt ơi!

Mi chớ tưởng ta là người trên địa cầu này,

Ước chi chuyến bay sau này

Của phi thuyền không gian,

Lại đưa ta đến gặp mi!...

 

Bạn đường ơi!

Nơi ta gắng bó bên nhau,

Ánh chiều như đã vương màu tiếc thương…

Gió nhẹ thoang thỏang bên vườn,

Lòng thơ lai láng bồi hồi nhiễu nhương.

Hợp tan lắm nỗi ngậm hờn,

Nợ trần biết dũ bao giờ cho xong?

Ngán thay cái kiếp đa đoan,

Nghìn năm còn mãi vu vơ rối bời!

Giữa khi tâm trí rũ rời,

Còn chen vào chốn bụi hồng làm chi?

Đêm khuya ngồi nhẫn tàn canh,

Chút hân quằn quại không dần mà đau!

Nợ tình chưa trả cho nhau,

Đá vàng sao nỡ ép nài mây mưa?

Ví chăng duyên nợ kiếp xưa,

Kiếp này hồ dễ tình cờ xui nên!

Dễ hay tình lại gặp tình,

Càng quen thuộc nết càng dang díu lòng.

Nghĩ đời mà ngán cho đời,

Gặp rồi để nhớ, nhớ rồi để quên…

 

Huỳnh Văn Khiêm

 

 

.
Huynh Văn Khiêm là nhà thơ sống tại Việt Nam

Liên lạc: kiet.huynhtuan@gmail.com