Thơ Huỳnh Văn Khiêm

Mục lục ePoetry

 

YÊU ĐỜI ( 1 )

Tù và xua nắng lên nha thành,

Đêm lạnh ca ngắn chúc sáng choang !

Từng học thói quen theo trâu uống,

Lại noi thượng khách múa chén quân…

Điệu múa bóng tà cầm túy khách,

Ca khoan nhịp nhặt đổi tân thanh.

Chủ tọa cất lên trên gác phượng,

Môn sinh phê chiếu đứng ngao đầu…

 

YÊU ĐỜI ( 2 )

Hòn núi cao giá truyền phong vận,

Chợ chiều tuổi xanh nhớ thịnh danh !

Mỗi khi ra dạo còn kén bạn,

Hà huống an cư chẳng tìm nơi ?

Ngẫm tri âm là bạn khó gặp,

Dẫu trăm mốt cũng vẫn người thân.

Hôm nay gặp nhau hội Tần – Tấn,

Hối bảo loan phụng xuống lầu trang !

 

YÊU ĐỜI (3 )

Xuân sắc Trường An vốn vô chủ,

Xưa nay vẫn thuộc phái hồng nhan !

Gió sớm mua say thuyền Đông Ngô,

Cạn hết chén thơm chớ để thừa…

Sáng mai trở lại e lãng mạn,

Đấu rượu đôi cam nghe hoàng oanh.

Cần gì đau khổ hồn với mộng,

Người yêu chỉ ở cách tường đông !

 

XA CÁCH ( 1 )

Về đến bên đường cầu thứ năm,

Nửa rừng tàn dương tiếng quạ kêu…

Bạn cũ năm năm không gặp mặt,

Dặm khách tương phùng bên núi cao.

Người tựa thu hồng đến có lúc,

Việc như xuân mộng bặt hơi tăm !

Xa nhau đề thơ đến an ủi,

Tựa vào hang núi nghe tiếng người !

 

XA CÁCH ( 2 )

Phong tình dần kém thấy xuân thẹn,

Phượng nữ khinh bạc tạo chia ly !

Sau loạn vội vã nhìn xa cách,

Bao năm âm tín chẳng biết nhau !

Tự ngẫm bên sầu hận lẻ loi,

Nghe tiếng ly ca còn thờ ơ…

Muốn tìm người đi hỏi tin tức,

Mây biển giờ nào thỏa lòng mơ ?

 

XA CÁCH ( 3 )

Bốc thư chợt thấy lòng chua cay,

Hàng chữ xốc lên trên giấy dài…

Xa gửi sương mía mùi thơm nức,

Hơn cả diêm muối nhà Thôi miên !

Chân trời xa cách vắng áo bông,

Kinh quốc tủi thân ôm cừu rách.

Mười năm cách biệt thường trông ngóng,

Ngại e văn nghiệp rơi xứ người…

 

LƯU LUYẾN ( 1 )

Mây tan trăng rạng hoa lồng bóng,

Cách bến chuông rền tiếng du dương.

Huyện Giang mai hồng đã nở rộ,

Trong núi phu tiều biết ngâm thơ !

Gặp mặt vội chi ra về gấp,

Hoa vàng mai sáng bướm cũng than.

Đàm thủy đào hoa sâu nghìn thước,

Chưa bằng tình anh đối với tôi…

 

LƯU LUYẾN ( 2 )

Ngọc lũy đề thơ tâm trí loạn,

Bao giờ về đến miền Khúc – Giang ?

Mắt xanh cất hát trông con về,

Người trông con mắt ta đã già…

Hôm nay mờ sáng xuống tiền khê,

Ngân Hán đắp xong Chức nữ về !

Buồm xa khuất bóng tận chân trời,

Mây bủa mịt mờ lồng cây xanh !

 

LƯU LUYẾN ( 3 )

Lầu con hẻm cùng tiếng rao hoa,

Bảy chữ sầu xuân cách đêm qua.

Thành nội kinh sư trăng như lụa,

Hôm ấy nhà nhà bận chỉ kim…

Níu áo chế rót rượu đông tây,

Bẻ liễu tiễn đưa đình vắn dài.

Bóng đàn mặt hồ tay tự vun,

Chẳng biết ngày nào được về đây !

 

TÌNH THIÊN LÝ ( 1 )

Trêu gợi gió xuân riêng hữu tình,

Trên đời ai dám kình thanh tân !

Biết không duyên phận khó len vào,

Để cùng cành dương chim én tranh !

Tình thâm phát xuất tự bên lòng,

Nào phải ân cần để nói thêm ?

Bên sông Tạ nữ chau đôi mày,

Ngoài cửa Tiêu lang ngựa hý vang…

 

TÌNH THIÊN LÝ ( 2 )

Việc đời du dương dưới xuân mộng,

Vầng hồng không nắng trời âm u…

Ngàn lần tìm phương hòng ngơi nghỉ,

Hoa hạnh Hàn – Thực cùng đi chung !

Cỏ xanh một nắm người như mộng,

Hôm ấy đau buồn tình thiên thu.

Thử tìm thuốc điên giải sầu muộn,

Bên gương ngày ngày thấy ngọc dung !

 

TÌNH THIÊN LÝ ( 3 )

Chiêu – Dương khép kín xuân lại xuân,

Đêm lạnh chày khua nhớ thương ai ?

Tay thảo tám chương thơ một vần,

Không phương gặp mặt cũng như nhau !

Thùy mị có khi lại nhập mộng,

Nhu mì ngày nào nghe hồi hương ?

Thôn xóm ngõ hẻm cùng tương tự,

Gió xuân nơi nào chẳng xác hoa…

 

Huỳnh Văn Khiêm

 

.
Huynh Văn Khiêm là nhà thơ sống tại Việt Nam

Liên lạc: kiethuynh3874@yahoo.co.uk