Thơ Huỳnh Văn Khiêm

Mục lục ePoetry

 

TÂM SỰ NGÀY XUÂN (1)

Tiết đông giao thừa giáp tân niên,

Vương tôn đế tử yến tiệc vui.

Đông giá lầu ngọc lạnh ra giẻ,

Biển bạc ánh huy vàng nở hoa.

Chuốc chén chưa phai hứng dôi lại,

Thử đem tơ quyển tiễn năm xưa.

Bất kham cảnh vật xua lòng mãi,

Trút cạn túi thơ nào nỡ keo!

 

TÂM SỰ NGÀY XUÂN (2)

Đường đời trăm năm như khách trọ,

Thương cho than thế cách trần mây.

Lấn xâm màu tuyết nhường huyên thảo,

Tiết lậu ánh xuân có liễu dương.

Gió đông dòng nước cùng vô lại,

Lén xô hoa đào trước cửa hang.

Chỉ có ma thơ kiềm chẳng đặng,

Gặp khi trăng gió lại ngâm nga!

 

TÂM SỰ NGÀY XUÂN (3)

Nguồn thâm bắc từ nơi nhàn nhã,

Khéo tay do bởi niềm vui ra.

Ngọn nguồn không rối hay thú vị,

Trang vở lơ thơ thấy khổ tâm.

Vốn dĩ sầu xuân nén nỗi lòng,

Ánh song tràng kỷ tựa vào nhau.

Tự nhủ buông lòng buông chẳng đặng,

Chuyện xưa thường dở nhật ký xem.

 

TÂM SỰ NGÀY XUÂN (4)

Nhắn nhủ nàng thơ chớ sầu não,

Ruột khô đã héo tóc trắng phau.

Tuổi xanh đã bỏ ta đi rồi,

Tóc bạc xui người lại mọc lên.

Xưa nay muôn  sự nước về đông,

Lưu lại nét bút chói lòng son.

Ngẫm kỹ vật lý nên hành lạc,

Cần gì danh nổi bận thân ta!

 

ĐÊM XUÂN (1)

Bóng đèn ánh trăng đầy Hòan đô,

Ngựa xe qua lại khắp phố phường.

Lầu các thành Tần trông lộng lẫy,

Sơn hà vua Hán tựa gắm thêu.

Nghìn đóa hoa đào hương đầy viện,

Oanh ca trăm hót bên chén tiên.

Chẳng cần câu Đỗ cũng xua nghiện,

Bởi có đầu nguồn nước thiên về.

 

ĐÊM XUÂN (2)

Tây cung đêm vắng hoa thơm nức,

Khẽ vén màn the hận xuân dài.

Đời người mấy ai cam nỗi phận,

Gặp phen hoa rượu bèn vui lên.

Phù dung chưa ngang người đẹp diện,

Vực sâu gió dậy chuỗi hạt thơm.

Đóm bay rực sang đêm rạng rỡ,

Nỗi chi ưu phiền lòng bâng khuâng!

 

ĐÊM XUÂN (3)

Dàm vàng ngựa hý vùng phương thảo,

Lầu ngọc người say trời hạnh hoa.

Mơ người trai tráng tuổi còn xuân,

Giao du hào tuấn phải bốn phương.

Mực khô chữ nát người tranh báu,

Ngồi tựa bàn cờ nhắm một chung.

Khất được Thang-Hưu câu kỳ tuyệt,

Mới hay “bông muối” lời đã xưa!

 

ĐÊM XUÂN (4)

Ngước nhìn mấy ả lạy trăng non,

Lại nhớ lầu hồng lúc còn thơ.

Trên đê lục dương bước thư nhàn,

Quạt tròn đòan viên trăng sang soi.

Oanh dời cành cao âm dung đổi,

Hoa liễu khéo dụng đất yến anh.

Đón được ánh xuân vào cung cấm,

Gió mát lần nữa khắp Thần châu.

 

DU XUÂN (1)

Nghe rằng phong quang đầy Dương Tử,

Trời tạnh cùng lên gác trông quê.

Bao nỗi sầu xuân tan hôm nầy,

Đầu dàm vừa thấy hoa mẫu đơn.

Trời ngòai buông rũ vòng xanh trắng,

Người lại trong kinh lục rối hồng.

Há đêm xuân sắc xem bừa bãi,

Vẫn như quen thuộc mặt gió đông.

 

DU XUÂN (2)

Dân chợ có ai nhàn hơn ta,

Một năm mấy lượt xuống đồng quê.

Không thể xa rời nơi chốn này,

Cầm chân một nửa bởi Hồ Tây.

Sắc nước Tầm-Dương theo triều lướt,

Tiếng thu Bành-Lễ nhạn đưa sang.

Đợi anh cùng đến tỏ tâm tình,

Nâng chén ngước nhìn trời mây xanh !

 

 

Tác giả: Huỳnh Văn Khiêm

 

.
Huynh Văn Khiêm là nhà thơ sống tại Việt Nam

Liên lạc: kiethuynh3874@yahoo.co.uk