|
Thơ Huỳnh Văn Khiêm |
||
| Mục lục ePoetry |
NHÀ THƠ (1) Cuộc đời thi sĩ thương lận đận Thơ phú về già động hương quan Lòng son tiết bạch vốn khôn cầu Gặp chầu thi thố nhớ kinh luân Âm điệu vần thơ ai chẳng có Phong
quang tế nhị ta tự hay Hồng
tía căn dặn khách làm vườn Đan
thanh điểm hóa thuộc thơ tiên! Gió
lạnh hắt hiu khua cột đàn, Vén
rèm trăng sáng soi bàn cầm. Cung
mai đông cát động thi hứng, Già
quyện tự thương tứ thơ cùng. Từ
thuở tiều tụy giảm dung nhan, Đạo
nhãn đã mất thi nhãn còn. Vắng
tít một chung ai điếu cổ, Thi
ông đôi mắt nhìn phu vân. THƯ
HƯƠNG (1) Thi
văn lên mười tẩu bút thành, Tro
lạnh tàn chúc động chia ly... Ngô
đồng muôn dặm núi Đan-sơn, Phụng
con trong hơn tiếng phụng già! Người
xưa xem ngựa không xem da, Ngựa
tuy gầy ốm cốt cách lạ. Ngỡ
là cháu con hạng nhãi nhép, Si
ngờ trường thi lại đỗ luôn! THƯ
HƯƠNG (2) Hoa
tiên sắc đoạt tòa phong lưu, Áo
trắng đảo khuynh tường bút mực. Phủ
sâu trong ấp vốn thuần cổ, Nột
đình thái-thú không tiếng om! Bãi
triều trai giới bên gác nhỏ, Đại
bút thấm nhuần ná lâm ly! Phò
mã triều Trung Hà-bình–Thúc, Nhà
thơ lân quốc Lụx-tự-Long. THƯ
HƯƠNG (3) Tuồng
chữ hai Vương tranh khéo vụng, Thi
văn thất tử né phong lưu. Trương-Húc
ba chén truyền tay thánh, Đặt
bút lên giấy tựa khói mây... Người
nay chê bác phú lưu truyền, Bất
giác tiền hiền ngán kẻ sau! Gửi
lời thứ sử huyện Hào-châu, Nợ
thơ năm xưa bao giờ hoàn? KHUÊ
CÁC (1) Người
đẹp tựa gác tình vu vơ, Trên
đầu cành thoa đôi cánh chim. Vành
khuyên e rụng từng xỏ tai, Mắt
trong ngủ dậy tuồng ánh thu. Điện
tía đỏ hồng dường xuân sắc, Thương
cho Bích-ngọc kém mày đen. Ví
cùng Ngô Vương đấu bách thảo, Chẳng
biết có phải thiếu Tây-Thi? KHUÊ
CÁC (2) Bóng
vàng buồng thêu vừa thêm chỉ, Hơi
tuyết trùm núi chớm nở mai. Trở
lại nương gối nhàn vô sự, Một
lằn hơi khói tỏa trầm hương... Đứng
tựa lan can ngắm liễu non, Chẳng
biết ai đã thay màu vàng! Tự
hận dặm khách về chưa đặng, Song
biếc lệ hồng rỏ chan chan! KHUÊ
CÁC (3) Thư
song trọn ngày không người tới, Tựa
ngồi lặng lẻ ngắm mây trôi. Ai
mến phong lưu cao cách điệu, Cùng
thương thời thế khó điểm trang? Ngẫm
cười Tố-Anh phấn son nhạt, Lại
chê đỏ ối úa nồng trang! Cung
Hán không nhốt Tràn Hoàng Hậu, Ai
chịu đem vàng mua phú chơi? TÀI
TỬ (1) Bên
sông đêm vắng xem thư sách, Cạnh
hố nếm thử trà nước mưa. Mấy
chốn còn e mộng chơi bời, Nhà
nào chẳng thấy động lòng xuân? Khen
lao Đào-lệnh vốn cầu rượu, Gắn
bó Tiêu nương chỉ vì thơ. Dẫu
cho thân ân liên đế thành, Chi
bằng đích thân tự trâm anh? TÀI
TỬ (2) Trăng
khuyết soi rèm mộng dở dang, Trong
cung người đẹp mặt như hoa! Tự
thích danh vùi trong giã sử, Ngân
quản đền thơ phấn đầy pho! Lòng
như dã hạc xa trần bụi, Thơ
tựa bầu nậm tận đáy trong... Vinh
sủng vội chi ngay đầu mùa, Trước
thềm khoa bảng hổ tính danh! TÀI
TỬ (3) Giã-sử-đình
vắng chuyện rơi rớt, Khói
hoang chôn hận tận tha ma... Tình
đời dạo đây khinh hiền tài, Đài
cao nơi nào có hoàng kim? Kim
tỉnh ngô đồng lá vàng rơi, Buồng
tím thiếu nữ nậng hoa tai. Muốn
đem tiền bạc dự lễ cưới, Khổ
nỗi đi đứng vấp trường thi! ĐÀO
NƯƠNG (1) Bên
sông quạt tròn người đẹp đi, Cô
nàng xinh xinh gọi tế nương. Mười
ngón búp măng trắng như ngà, Rút
chỉ khua đàn dáng thon thon. Son
phấn rơi vãi biết tựa chi, Tráng
vàng bao vẻ núi tà dương... Chẳng
cần hoàng kim đúc ấn hầu, Trọn
đưa công tử sắm mỹ nhân! ĐÀO
NƯƠNG (2) Vì
chỗ người đẹp quen đánh mùi, Chọn
ngay môi hồng làm trung tâm! Lụa
sống xé bứt ngọc trâm lâng, Gương
trầm điểm trang ánh nguyệt trong. Gió
thương sắc kém chừa hương lại, Trăng
thấy tình sâu mượn đẹp cho... Đuôi
gà quấn chặt không cài trâm, Sau
bệnh tóc mây lại mọc thêm! ĐÀO
NƯƠNG (3) Du
bích xa đưa đến mồi săn, Cô
nàng lại thuộc hàng sóng ngang! Cung
Hán theo diện kiểu mai hoa, Má
hồng mày đen hợp thời trang. Trong
tráp dù có kính Lăng hoa, Buồn
soi gương cũ với người yêu. Gặp
ta e lệ thường soi bóng, Chẳng biết thân thuộc phái lẳng lơ!
Tác giả: Huỳnh Văn Khiêm
|
. |
|
Huynh Văn Khiêm là
nhà thơ sống tại Việt Nam
Liên
lạc: kiethuynh3874@yahoo.co.uk
| ||