|
Thơ Huỳnh Văn Khiêm |
||
| Mục lục ePoetry |
HỒN
THU (1) Non
thu dưới rèm màu xanh biếc, Nghìn
lá sen cũ vẫn thơm tho. Cúc
gần tiết thu gió tây giật, Tuổi
năm xế già ngại sầu vương. Hương
hỏa chuyên cần sức nguyện thưa, Đề
cầu chưa tỏ chí Tương-Như. Đêm
khuya dần cạn khêu bấc tùng, Ngồi
xổm bên rèm nghe tiếng thông! HỒN
THU (2) Thiếu
phụ bên lầu ngồi gẩy tranh, Một
năm hoa vụ tàn trong mưa.... Ngạn
quê khó gặp hai Hàn - thực, Nhuận
lẻ nay nhầm tiểu Trùng – dương! Gió
lùa sen lục mưa bay dập, Đùa
nghịch năm này giáp tý thu. Dưới
làn mây khói tẩy ánh mắt, Sóng
gió biển lặng một đêm tàn. VẤN
VƯƠNG (1) Lá
rơi soàn soạt mé ngoài hiên, Văng
vẳng tiếng người đêm chửa tàn. Bịn
rịn xuân tình lòng khó dứt, Tần
- nga tiêu sử quyện vào nhau. Đông
bay bá lao tây bay yến, Chức
nữ Hoàng – cô lại gặp nhau. Còn
nhớ chàng Phan xe ném quả, Ai
thấu phong tình một nỗi riêng! VẤN
VƯƠNG (2) Hoa
tiên truyền chữ lời thơ đẹp, Nến
bạc nở hoa giấc mộng say. Ví
hỏi tương tư bao giờ dứt, Trừ
phi hai bên gặp mặt nhau. Đời
người bao phen nở nụ cười, Hoa
lê bên trái ánh trăng trong. Thước
kiều vời vợi sông uống khúc, Chăn
trâu Chức nữ đêm gặp nhau! Tác giả: Huỳnh Văn Khiêm
|
. |
|
Huynh Văn Khiêm là
nhà thơ sống tại Việt Nam | ||