Thơ Hà Mỹ Trang
Mục lục ePoetry

 

KHÚC  SÔNG  BUỒN

 

Qua  cầu 

      gởi  bóng 

                bên  cầu

áo  hồng quyện

               với  khói  màu 

                              dở  dang

vàng  thu

             rộn  tiếng

                        lá  vang

lênh  đênh

            sóng  nuớc 

                      ràn  ràn

                             giọt  tuôn

miên  man

           một  khúc

                      sông  buồn....

 

 

TRĂNG  VẪN  LÀ  TRĂNG

 

Tôi  nhận  ra  thiên  đuờng 

                    ẩn   trong  ánh  mắt

vầng  trăng  ...không  sáng  hẳn

                    nhưng  trăng  ..vẫn  là  trăng

bài  thơ  dẫm  trên  cát

                    hoang  sơ  mộc  mạc

dấu  chân  trần 

                   khiến  hạt  cát  vấn  vương

gió  buồn trong  đêm

                   nên  lá  thèm rơi  lá

dãy  ngân  hà

                   rụng  cả  sự  khoe  khoan

trời  sáng  rồi  chăng

                  đêm  vội  vàng  mất  mát

hạt  sương  rơi

                 ran  rát  ...giọt  long  lanh

miệng  vẫn  cuời 

                đôn  hậu ...đón  bình  minh

 

 

THÀ  LÀM  HẠT  CÁT

 

Bập  bùng  đóm  lửa  nhỏ  trong  đêm

em  hóa  thân  mềm  ...như  ánh  sáng

dịu  dàng  ánh  sáng  nhớ  anh

không  gian  ... thành  hùyền  ảo

trong  chiêm  bao

em  trở thành  hòang  hậu

trên  ngôi  cao , lộng  lẫy  đăng  quang

nhưng  ...giữa điện  vàng ,

thiếu  vắng  quân  vương

giấc  mơ  trườn  mình  hỏang  hốt

em  ...thà  làm  cỏ  hoang 

 để  được  anh  dẫm  nát

em  ...thà  làm  hạt  cát 

 để  được  anh  ngang  qua

em   từ  chối  sự  kiêu  sa 

 nơi  ngôi  hòang  hậu

để  không  phải  lo  âu 

 mình  vắng  hẳn  bóng  hình  anh

 

bài  thơ  viết  tặng  NGUYÊN  26-6-08

 

VẮNG  CHÚT  TÌNH  AI

 

Chân  chưa  chạm  đến  cao  nguyên

đã  nghe  tiếng  gió  huyên  thuyên , gọi  mời

thông  xanh , xanh  cả  vòm  trời

núi  nghiêng  dốc núi  , mây  ngời  màu  mây

nắng  rơi  nhè  nhẹ  trên  ngày

hòang  hôn  chầm  chậm ,  phủ  đầy  hòang  hôn

sương  giăng  giăng  ,lạnh  vô  cùng

đất  mênh  mông , giữa  ngàn  trùng , mênh  mông

ở  đây , thiếu  bếp  lửa  hồng

cỏ  rơm  không  sáng  mãi  trong  đêm  dài

bập  bùng  ...vắng  chút  tình  ai ...

 

   

.
Hà Mỹ Trang  là một nhà thơ nữ hiện sống và làm việc tại Sàigòn, Việt Nam.