Thơ Lê Miên Khương 
Mục lục ePoetry

Bài Thơ Mỹ Sơn

 

Tôi đến thánh địa Mỹ Sơn ngày hè rực lửa

Nắng đổ trên tháp cao mà nghe băng hà lạnh giá

Nghe tiếng kêu than từ những linh hồn hóa đá

Dấu ấn Chiêm Thành một thuở liệt oanh

 

Nghe thời gian dồn về trên từng vuông gạch đá

Bào mòn nụ cười người vũ nữ apsara

Đây là đâu, vương quốc thuở hoàng hoa 

Đã sản sinh một Chế Bồng Nga hùng tướng ?

 

Tôi đang đi trong một nơi không tưởng 

Ôi thánh điện nguy nga còn thách đố thời gian

Tầng tháp cổ nâu mà hoa văn ngời sáng

Tượng đá mất đầu như trăn trối với trần gian !

 

Linga lạnh như còn muốn bảo tồn nòi giống

Kìa bồn nước rửa chân cho trinh nữ tế thần !

Cột trụ đổ ngang, lòng không khỏi bâng khuâng

Chỗ tôi đứng là nơi triều thần Chiêm Vương lễ hội ?

 

Chung quanh đây

Đã từng có những binh đoàn và tuấn mã

Những thớt voi trận cùng hùng binh từng lăn xả

Vung kiếm thiêng trong tiếng hò reo rộn rã

Ngựa hí voi gầm hùng khí đất Champa

Quyết giữ sơn hà cùng voi thần ganesha

 

 

Nơi đây đã có những đêm thiêng huyền diệu

Gióng giả cồng chiêng trống mõ rộn ràng

Chim thiêng garuda đã bay về dự hội

Nghe giáo sĩ trên vọng đài khởi xướng thánh ca

Ôi đất nước Chiêm Thành đã ám ảnh lòng ta

Tên đất nước nầy tên một loài hoa ! (*)

 

Hỡi hồn thiên cổ, hỡi vách thành xiêu vẹo

Hỡi đá phong rêu, hỡi đuốc đèn lịm tắt

Lời ai khấn nguyện còn run tạc trên đá chưa phai

Áo cũ hài xưa cùng khúc hát mãn khai

Tiếng đàn lãng mạn từ những bàn tay chai sạn

Đã đắp xây đền đài hoành tráng uy nghiêm

Ôi những chân tay mềm dẻo diệu huyền

Của điệu múa thần linh thân hình uốn ả

 

Nay linh địa tiêu điều dân tình muôn ngã

Thân phận diệt vong trên xứ sở của mình

Ôi đấng siêu nhân sao Người bạc đãi

Một nền văn minh diệu nghệ một dân tộc anh hùng

Câm lặng rồi sao điệu ca thánh vang rung

Hóa đá rồi sao kiều thân vũ nữ tay gầy

Công chúa Huyền Trân, nàng đã từng đến nơi nầy ?

Cho tôi hỏi nàng có bồi hồi thương cảm

Bao oan hồn còn lảng vảng quanh đây

 

Tôi đứng lặng chiêm nghiệm thời gian tàn phá

Điện ngọc cung vàng hữu hạn thế gian

Đá cứng bao nhiêu rồi cũng đổ nát điêu tàn

Số kiếp con người vinh hoa ảo ảnh !

 

Dẫu tôi đến từ đồng bằng sông Cửu, châu thổ sông Hồng

Đến thung lũng Mỹ Sơn Trà Kiệu mùa hạ mùa đông

Cũng nghe máu ấm Chiêm Thành bừng tuôn trong huyết quản

 

(*) Champa = hoa sứ, hoa đại

 

4-5/2006 

.
Lê Miên Khương là một nhà thơ hiện sống tại Pháp.