LỐI CHIỀU
Tan học đường xa chung
lối nhỏ,
Thấp thoáng mây chiều, gió ngẩn ngơ.
Dáng ai lướt thướt buồn trong nắng,
Mái tóc nhung huyền kết vần thơ.
Đường về mấy lối mà nhanh thế
Để chỉ bên nhau xao xuyến nhiều?
Không còn tia nắng nàng không nói
Lối chiều hai ngõ, lối bơ vơ.
2002
LỐI YÊU XƯA
Lối yêu ngày xưa đã khép lại,
Đường về phố cũ gió mưa bay,
Chua cay trên môi sầu tê tái,
Ướt đẫm hoen mi ngấn lệ đầy.
Kỷ niệm thơ ngây đành
chôn kín,
Vỡ nát trong tim mảnh ân tình.
Mùa xuân đi qua đời em đó,
Mùa đông điêu tàn cánh môi khô.
Di chúc trên tay cánh
thiệp hồng,
Nắng vàng nhạt nhẻo chết ven sông.
Chiều mưa riêng bóng mình tôi bước,
Thầm chúc duyên em mãi ấm nồng.
Vài
năm Đại học chớm yêu thương,
Em đã sang ngang bỏ phố phường,
Bỏ lại sau lưng màu hoa trắng,
Lối về hiu quạnh gót bâng khuâng.
October 5th 2004
LÚA
THANH BÌNH
Nón lá che nghiêng nghiêng
đồng lúa,
Mừng thôn quê năm nay được mùa,
Bõ gian lao, nhọc nhằn mưa nắng,
Gạo gánh về, hát giữa đêm trăng.
Tiếng sáo êm ru say
chiều vắng,
Từng cánh diều bé nhỏ tung tăng.
Trên con đê, em khom lưng gầy,
Ngoài bờ ruộng, anh tát đầy tay.
Lúa thanh bình đẹp tựa
màu trinh,
Bếp hồng say câu hát tâm tình,
Rượu nâng ly rót đầy đêm cuối,
Cạn cho vừa tri kỷ anh, tôi.
Lúa
thanh bình đẹp tựa tên em,
Bờ môi xinh chúm chím bên rèm,
Bàn chân anh đi hoài gian khó,
Lúa thanh bình, mộng ước tự do.
February 16th 2005
MÌNH TÔI XUỐNG PHỐ
Sầu đơn côi, mình tôi
xuống phố,
Nắng ngại ngùng cuốn gió ngây ngô.
Chiều tương tư nghiêng tà áo trắng,
Đôi mắt huyền tựa ánh sao băng.
Này cô em, đừng mau bước
vội,
Bụi phong trần úa gót chân son.
Dừng bên tôi, đôi lời muốn nói,
Người gặp người, tình vẫn héo hon.
Gọi tên em, tìm đâu ngôn
ngữ,
Để nụ cười chất chứa suy tư.
Gọi mây xanh đưa về bến mộng,
Ta cùng người hẹn ước mênh mông.
Chiều mưa tuôn lạnh lùng
con phố,
Vẫn mình tôi tiếc nuối mong chờ.
Vết chân xưa nhạt phai tình lỡ,
Thương một trời kỷ niệm nên thơ.
January 4th 2005
MƯA HOÀNG HÔN
Mưa hoàng hôn vương
sầu đôi ghế đá,
Thêm bùi ngùi từng giọt buồn mưa sa.
Góc giáo đường chỉ còn ta với Chúa,
Tiếng kinh cầu tiễn người về chốn xa.
Mưa hoàng hôn đưa anh
về dĩ vãng,
Những con đường ngày đó vẫn lang thang.
Và đây em chiếc khăn thêu màu trắng,
Tên chúng mình đã khắc còn nhớ chăng?
Mưa hoàng hôn tiếc thương
tình dang dở,
Ta sống với những ngày tháng bơ vơ.
Hỏi cuộc đời biết bao người xây mộng
Để cuối cùng mấy kẻ trọn đường mơ?
Mưa
hoàng hôn buốt lạnh đôi vai gầy,
Ta giả làm kẻ dại với người say
Để ngày mai tình yêu đừng đến nữa,
Mưa hoàng hôn trút nốt giọt cuối mùa.
August 4th 2004
NĂM TUẦN THƯƠNG NHỚ
Năm tuần dài tôi đã
quen em,
Hỡi cô nàng bé nhỏ tên Jen!
Mắt xanh lơ màu xanh tình ái,
Đẹp tuyệt trần như một cành mai.
Năm tuần dài ôm ấp
nhớ nhung,
Ngỡ trăm năm mới được tương phùng
Nên con đường mơ ước đi chung,
Anh vẫn không mong bước sau cùng.
Năm tuần dài tôi biết
tên em
Để tôi yêu hơi gió êm đềm,
Để tôi thương mái tóc nhung mềm,
Để tôi buồn, tôi nhớ từng đêm.
Năm tuần dài gợi buồn
không tên,
Tưởng như năm thế kỷ bồng bềnh
Nên tôi cầu Đức Phật, Ơn trên
Cho tôi thương em rất lâu bền.
January 25th 2005
NGÀN NĂM TÌNH ÁI
Ngày mai hay một nghìn năm
nữa,
Hôm qua hay cả ngàn năn trước,
Xin em vẫn đẹp như ngày xưa,
Mong tình yêu êm đềm mộng ước.
Mùa xuân hay hạ vàng cháy
nắng,
Mùa thu hay đông tàn giá băng,
Xin anh vẫn còn đôi tay rắn,
Mong tình mãi đẹp mấy mùa trăng.
Trái ngang hay gạt lừa,
gian dối,
Tình đời còn bạc trắng như vôi,
Thế nhân xin mượn lời trăng trối
Đốt cháy hận sầu đã lên ngôi.
Quán bar hay tiếng nhạc
phòng trà,
Vũ trường hay những chiều cư xá,
Thứ hai hay những chiều thứ bảy,
Chúa nhật xin còn ấm đôi tay.
Trăm năm trước hay thế
kỷ này,
Thiên niên nào hay ngàn năm sau,
Bến luân hồi xin còn trông thấy,
Cầu Nại Hà gọi mãi tên nhau.
Dù
thời gian phôi phai niềm nhớ
Và dòng người theo nước trôi xuôi,
Người yêu ơi, xin ngàn năm đợi,
Tình nhân hỡi, thương mãi muôn đời.
March 14th 2005
NGÀY EM ĐI
Người ra đi, nỗi đau còn
để lại,
Bóng hình nào ta giữ mãi chưa phai.
Lá thu rơi ngỡ ngàng trong tê tái,
Góc phố buồn, ai lặng lẽ chờ ai?
Người ra đi, trái tim này
chưa ngủ,
Thổn thức nhiều, ôm ấp những ưu tư.
Gió heo mây âu sầu trên lối cũ
Khóc cuộc tình anh ngỡ mãi thiên thu.
Người ra đi, thành đô
này hoang vắng,
Con đường về ghi dấu những bâng khuâng.
Bến đò nao đưa em vào xa vắng,
Tôi thẩn thờ trông dáng nhỏ sang ngang.
Em ra đi không bao giờ
trở lại,
Tình yêu này xin trả về gió mây.
Bao chua cay tiễn người về bên ấy
Để bên này tình đã vỗ cánh bay.
Dec 4th 2003
NGÀY
CHÚA NHẬT
Tôi đến thăm em ngày Chúa nhật,
Lần đầu gặp gỡ ngại ngùng thay.
Xuân sang mang nắng hồng lên má,
Ánh mắt em buồn tựa sầu vương.
Tôi biết tên em ngày Chúa nhật,
Tên nàng đẹp tựa vần thơ êm.
Mây lang thang lướt về phương đó
Giữ mãi trong tim một bóng hình.
Tôi đã quen em ngày Chúa nhật,
Suối tóc nhung huyền tuổi đôi mươi.
Rượu cần chưa uống hồn như đã
Say giữa miên man cõi xa vời.
Tôi đã xa em ngày Chúa nhật,
Thành phố lên đèn tiễn bước êm.
Bao nhiêu nhung nhớ mình tôi góp,
Viết một bài thơ gửi tặng người.
Feb 1st 2004
SÀI
GÒN VẮNG EM
Sài Gòn vắng em chiều thứ Bảy,
Thẩn thờ tia nắng ngủ lưng mây.
Hắt hiu nhung nhớ chờ em đến,
Đường Trần Hưng Đạo cũng buồn tênh.
Có phải hôm kia trời mưa gió,
Buốt lạnh vai gầy, giá đôi môi,
Sao anh chưa đến làm em dỗi,
Giận hết cả tuần mãi không thôi.
Cho anh xin lỗi, anh sẽ làm
Một cánh mai vàng mỗi xuân sang,
Người tình yêu em ngàn sau mãi,
Lối về đưa đón những chiều lam.
Sài
Gòn không em sầu hoang vắng,
Thành phố lên đèn giữa miên man.
Đợi chờ nghe như hằng thế kỷ,
Thương mến để rồi nhớ muôn năm.
September 2nd 2004
SẦU
BẤT TẬN
Bao nỗi buồn đến dâng
sầu bất tận,
Mây lạc loài, tia nắng ngủ miên man.
Xin em thôi hờn dỗi chỉ một lần,
Một lần cuối để tình chớ vụt tan.
Ôi tình yêu như con
thuyền phiêu lãng,
Mà dòng đời thường dậy sóng ly tan.
Lỡ ngày sau duyên mình vào xa vắng,
Anh trở về xây mộ, quấn khăn tang.
Bao lá thu rơi đầy
chiều thứ Bảy,
Để ngập hờn giữa thành phố mưa bay.
Buồn không em tan nát một lối gầy,
Ta về với bóng trăng sầu đêm nay.
Trời
Melbourne đón em về xây mộng,
Đêm Sài Gòn lữ khách hãy còn trông.
Tình chia phôi, mây ngàn sầu lẻ bóng,
Giọt lệ người đong đầy cả biển Đông.
August 13th 2004