Thơ Long Tử Việt  L
Mục lục ePoetry
 

BÀI THÁNH CA CHO NGƯỜI

Bài thánh ca ru mùa băng giá,
Tiếng kinh sầu nhạt cánh môi hoa.
Em về đâu đêm đông mờ xóa,
Trên thánh giá Chúa Trời xót xa.

Bài thánh ca em hát cho vừa,
Đèn hoa màu đẹp lệ đêm mưa.
Hàng thông xưa rêu phong tình ái,
Tuyết rơi đầy, ngủ thiếp trên vai.

Người cách xa, xa vì gian dối,
Tình cách ngăn, thói đời tội lỗi.
Chốn mây ngàn, thần tiên gẫy cánh,
Lệ khóc đầy một dòng sông xanh.

Cung đàn tình ngày xưa lỡ phím,
Ta một đời sống kiếp con chiên.
Bài thánh ca, đôi lời bôi xóa
Kỷ niệm nào vương vấn thương đau.
                        December 25th 2004

ANH ĐẾN BÊN EM

Anh đến bên em chiều thứ Bảy,
Lang thang khắp trời với gió mây.
Đôi tay ôm ấp một bàn tay,
Mộng kết duyên tình thật đắm say.

Anh đến bên em giữa hôn hoàng,
Vũ trụ im lìm giấc ngủ hoang.
Xin hôn lên má vì sao sáng,
Lối gầy tiễn bước một vầng trăng.

Anh đến bên em, tình đỗ bến,
Thôi hết những ngày sống lênh đênh.
Giã từ gian dối, đời điêu ngoa,
Bến mộng ta về vương pháo hoa.

Anh đến bên em và mãi mãi,
Xin giữ cho nhau những tháng ngày.
Mấy nhịp cầu duyên dìu hai đứa
Về chốn thiên đường đón bình minh. 
July 30th 2004 

BÀI THƠ MANG TÊN EM

Có một con đường mơ ngày tháng,
Có một vùng trời khắc tên Giang.
Ước cánh thời gian thôi phiêu lãng
Để anh còn thấy dáng em sang.

Có một mùa xuân đầy cánh én,
Vạn đóa mai vàng biếc tên Jen.
Tiếng hát anh vang trời non nước,
Phím đàn em thắm đầy mộng ước.

Có những vì sao trên đồi tím,
Có những thiên hà sáng tên Kim,
Có một trái tim còn câm nín,
Có một tâm hồn vẫn lặng thinh.

Có một vầng trăng thơ tình ái,
Có thái dương đầy bóng dáng ai,
Có đại dương êm tình vỗ sóng,
Có sa mạc sầu ánh mắt trong.
                      January 24th 2005

BÀI THƠ MUÔN THÚ

Con mèo nằm hong nắng ngoài sân,
Kêu meo meo đắng cay thù hận,
Thương kiếp người bội nghĩa vong ân,
Con mèo vương nước mắt xa gần.

Lũ vượn kia trốn giữa rừng già,
Hú gọi bầy trong tiếng xót xa,
Đau thế nhân ưu phiền, tiếc nuối
Nên vẫn chưa tiến hóa làm người.

Con ve kêu thương mùa phượng vĩ,
Tiếc nhân tình cứ mãi chia ly,
Nắng vàng buông xa người tri kỷ,
Con ve còn thơ thẩn ngoài hiên.

Con bướm bay bên thềm son cũ,
Tìm đâu màu hoa tím năm xưa,
Bướm vẫn bay ngàn đêm chưa ngủ
Để một ngày chết giữa chiều mưa.

Con chim sầu xé nắng bay cao,
Tìm tầng mây yêu dấu năm nào.
Chim lạc bầy, gẫy cánh đêm sương,
Nghe mà thương cho kiếp đoạn trường.

Con cá bơi trên dòng sông vắng,
Mãi một thời vui sống tung tăng,
Chưa u sầu thay đen đổi trắng,
Cá cùng bèo hát nửa đêm trăng.

Con giun con trốn tránh đời hèn,
Chôn thân mình dưới lòng đất đen,
Bạn thân đây dăm chú dế mèn,
Không bội tình, hơn kém, chê khen.

Con ngựa gầy lạc lõng lang thang,
Trên đôi lưng hoen những vết thù.
Tôi một thời uất hận đi hoang,
Trong con tim đau đớn ngục tù.
                         February 4th 2005

BẢN VẮNG CHIỀU XƯA

Tịch tình tang đàn reo ven suối,
Gió thơm lành dịu mát đôi môi.
Lời ru xưa hoen sầu bản cũ,
Bài tình ca viết để ngậm ngùi.

Bập bùng say lửa thiêng ngời sáng,
Quên hận thù muông thú ca vang.
Kền xa buông oán than chiều vắng,
Khói lam sầu tiễn gót chân hoang.

Tạm biệt nhau về đơn vị mới,
Nhớ biên thư mến gửi đôi lời.
Cành lan rừng cài lên vai súng,
Ba lô đầy nặng gánh quê hương.

Đếm sao rơi màn sương lưu luyến,
Biệt động quân nhớ mãi câu nguyền.
Mai anh về miền xa vĩ tuyến,
Cô sơn nữ gắng đợi hàn huyên. 
December 2nd 2004

BÊN KIA THẾ GIỚI

Ta còn gì bên kia thế giới,
Trong quan tài còn lại đơn côi,
Trên đôi môi không còn hơi ấm,
Con tim sầu khắc khoải, chơi vơi.

Ta còn gì bên kia cuộc đời,
Một mảnh tình xa tầm tay với,
Một linh hồn không người thương nhớ,
Ngày cuối cùng không người tiễn tôi.

Ta còn gì bên kia nấm mộ,
Một nghĩa trang bốn mùa lá đổ,
Một vầng trăng rọi sáng lối về,
Lối về đất mẹ giữa cơn mê.

Ta còn gì bên kia lưng trời,
Một giọt lệ thôi đã ngừng rơi,
Con tim côi thôi ngừng hơi thở,
Em chớ buồn xin hãy quên tôi.
September 24th 2004


BÊN NGƯỜI TÌNH NHỎ

Nếu em yêu là loài chim trắng,
Anh sẽ làm cơn gió lang thang
Đưa em qua vùng trời tươi sáng,
Bên nhau, đời rộn khúc tình tang.

Nếu em yêu là thuyền xa bến,
Anh sẽ làm con sóng lênh đênh.
Đại dương nào, thiên đường ta đến
Sống trọn đời một kiếp dìu êm.

Nếu em yêu là vầng trăng bé,
Anh sẽ làm sao sáng bên em
Cho đêm trường không còn đơn lẻ,
Giấc ngủ dài còn chút say mê.

Nếu em yêu là mùa xuân thắm,
Anh sẽ làm tiếng hát đầu năm.
Mang yêu thương hòa trong tia nắng,
Mến tặng người em gái xa xăm.

Nếu em yêu là mùa thu héo,
Anh sẽ làm lá úa bay theo.
Dẫu đời người cheo leo dốc đá,
Hành trang mình hạnh phúc vui reo.

Nếu em yêu là ngày băng giá,
Anh sẽ làm tuyết trắng vui ca
Sẽ cho người tôi thương hơi ấm,
Những đêm sầu không chút phôi pha.

Nếu em yêu là vần thơ cuối,
Anh sẽ làm dấu chấm sau đuôi.
Bài thơ ta mang nhiều mơ ước
Ru lòng người một kiếp phù du.

Nếu em yêu - tình nhân bé nhỏ,
Anh sẽ làm hoàng tử em mơ.
Yêu em như ngày đầu ta mới,
Giang sơn này chỉ mãi em thôi… 
Nov 10th 2003

 BIỆT KHÚC CHIỀU THU

Tôi tìm nhặt những chuyện tình tan vỡ,
Viết thành thơ cho em khóc cuộc đời.
Lỡ ngày sau đường về không chung lối,
Hồn thơ sầu sống trọn kiếp đơn côi.

Tôi tìm lại những màu hoa trên tóc,
Góp mộng mơ cho xanh hoài tuổi ngọc.
Người yêu ơi tình như làn mây khói,
Đến một lần rồi nhớ mãi khôn nguôi.

Tôi tìm thêm nụ cười trong ánh mắt
Của giai nhân một lần chưa biết mặt.
Áo mùa thu tung bay ngoài song cửa,
Mây ngập hờn, khóc ngất một ngày xưa.

Đây trang thư còn nguyên lời trinh trắng,
Đây công viên những chiều phai nhạt nắng.
Đâu người xưa đã về nơi xa vắng,
Đâu tiếng cười bên hàng phố bâng khuâng? 
November 17th 2004
  

 

 

BƯỚC CHÂN NGƯỜI THƯƠNG BINH

Anh trở về mùa đông chinh chiến,
Đôi chân tàn bước ngã bước nghiêng.
Trên con đê bóng dáng vợ hiền,
Mẹ ngóng chờ đứng đợi ngoài hiên.

Ngày trở về anh đã cụt chân,
Máu đào kia gửi ngoài chiến trận.
Ngày trở về anh dũng bội tinh
Gửi thương binh nửa đời nghiệp lính.

Ngày trở về ruộng lúa chờ mong,
Còn đôi tay, anh ra cày cấy,
Còn đôi vai gắng xây nguồn sống,
Còn bàn chân, anh vẫn miệt mài.

Gọi tên người chiến sĩ hiên ngang,
Vinh danh anh lính trẻ da vàng,
Bước chân son theo từng nhịp gỗ,
Bước chân hùng in dấu giang san.
                            January 4th 2005

BUỒN

Buồn không hẹn đến giữa hoàng hôn
Khóc cuộc tình người mới vùi chôn.
Ngàn mây tím buốt lạnh tâm hồn,
Lịm chết rồi vạn tháng ngày son.

Buồn không tên vương sầu phố cũ,
Chỉ còn ta với cơn mưa chiều
Giữa thành phố lạnh lẽo, đìu hiu,
Tình nồng sao người đành kết liễu?

Buồn đến cho mùa thu thay lá,
Người yêu xưa đã thay lối về,
Những vần thơ, lời ca, khúc hát
Đã thay cho một tiếng kinh sầu.

Buồn ngất ngây rượu nồng, pháo cưới,
Tình giết ta khi mới nửa đời.
Nếu ngày mai mình không chung lối,
Ta với buồn, try kỷ mà thôi. 
June 29th 2004

Long Tử Việt

 

 

 

Long Tử Việt la một nhà thơ trẻ, hiện sống tại Việt Nam.
Email: Long Tử Việt