Thơ Lá Thu
Mục lục ePoetry

 

Tô màu !!!

 

Nghệch ngoạc  vẽ lên những gam màu

Đen –trắng

Buồi chiều buồn

Xám ngắt một hoàng hôn

Anh vẽ mắt em đen ..với những u buồn

Như cơn mưa hối hả

Nhạt nhòa màu phấn rơi rơi…

 

Em tô khuôn mặt mình bằng màu trắng phấn hương

Màu đỏ son môi , màu hồng mi mắt

Màu vàng rực như đóa vàng hoa cúc

Để giữ hộ mùa thu đã mãi miết xa rời….

 

Em rửa tay người bằng màu rêu cổ tích

Chợt sóng soài  lớp bụi phủ ..nhện giăng

Môi em tím trong dấu yêu biền biệt

Tháng năm trôi

Còn đó phút ai cười !

 

Em vẽ nốt màu nâu của đất trời

Màu xanh mạ …chịt chằng giá rét

Em gội em

Rửa mình màu trong suốt

Chẳng nhìn thấy đâu ..còn lại chỉ màu đen.

Em rửa em để chỉ còn sắc lá

Để hanh hao ..chiều biếc buổi thu tàn

Đem nhốt hết

Vào trong dĩ vãng

Một góc trời riêng mãi một màu đêm

 

Em khóa em bằng những cái tên ..

Những con số , những điều mới lạ

Dọ dẫm đi

Dọ dẫm bước ngã

Chếch choáng say

Chếch choáng những môi cười

 

Em vẫn là em chống chếch với  đêm đen

Anh vẽ em màu đen –màu bất diệt

Đêm trắng biếc dải mềm như Lụa

Em tung vào hư không ..

Trắng xóa ..nỗi chờ mong .

 

Trưa 08/04/2008

 

 

 

 

 

Tự sự

 

Ðêm đêm

Thả mình phiêu lãng

Rủ bỏ xác thân

Tôi đi hoang

 

Nghe tiếng lòng lạo xạo

Chập choạng lũ dơi

Chao mình trong bóng tối

Treo mình trên đồi núi

Chới với …

Hụt hẫng….

Tụt xuống đêm sâu

 

Những kẽ nứt mong manh của số phận

Ngụp lặn trong cái tôi

Xấu, đẹp, ác…

Toan tính những khổ đau

Vùi mình  trong khoảng lặng

Hoảng hốt khóc cười

Làm một cuộc ..rong chơi

 

Hoài thai cổ tích

Ðắng ngắt ..môi cười

Ðể sớm mai ..thấy mình là lượt

Ráo hoảnh nhìn đời ..

Chống chếch giấc mơ xưa .

 

Ngày 08/04/2008

 

 


 

.
Lá Thu  là một nhà thơ nữ hiện sống và làm việc trong lãnh vực Business administration tại  Việt Nam.