Thơ Lá Thu
Mục lục ePoetry

 

 

 Tháng Giêng

Tháng Giêng
vẫn hanh hao nắng
Mùa nhẹ bước
Mưa rắc bụi ..nhưng chẳng là ngâu
Chiếc cầu vồng lấp ló giữa trời Đông
Sương giá ,trắng hai bờ ..nỗi nhớ

Giờ này
Nơi Anh gió Đông reo ngoài cửa
Thấm trong lòng
Lạnh lạnh có phải không ?
Rét ngọt như tái tê ..lòng người hóa đá
Mùa giao mùa hối hả ngồn ngộn quấn thịt da

Tháng Giêng
Cái lạnh trốn vào ta
Ước làm chiếc khăng quàng ấm vòng cổ ấy
Có người con gái đã bỏ xa nơi đấy
Đốt một que diêm xua lạnh cóng tay người
Một que diêm chợt bừng lên ngọn lửa
Đốt mùa Đông cho én liệng về chao

Tháng Giêng mờ sương
Bàn tay vội rời xa bàn tay ấm
Thầm thì nhắc
Bầu trời lim dim mắt
Mà mùa Xuân lại mãi miết xa xôi
Con én dệt thoi
Con én về hối hả
Anh còn nhớ cánh chuồn ,gốc rạ
Nhớ mùi hương ngái ngái tận nơi xa

Thàng Giêng
Chiếc cầu bắc sang sông nhạt nhòa trong ký ức
Người con gái chùng chình dợm bước….
Cánh hoa nào níu kéo
Chuyện tình ta !

Nắng nhạt nhòa
Gió vẫn lạnh cắt da
Áo mùa đông –em đan ..không đủ ấm
Thôi dung tạm….áo nàng Hồng, nàng Thắm
Sưởi dùm Anh chút nắng..trong lòng

Tháng Giêng
Chòng chành một ký ức
Nặng lòng người đi- ở ,
biết giờ này đêm có lạnh không đêm
Biết giờ này mãi miết một người trông –
một người ngóng và một người cố chống .

đêm 16/01/2008

 

Ðiều em nói cùng anh 

Và cuối cùng điều em nói cùng Anh
Nắng đã tắt , gió chiều thôi lay động’
Lá đã im trên vàng vọt nắng chiếu
Ðường đã xa ..dừng trước biển bao la
Nhịp thơ nào hụt hẫng nơi đây
Phím đàn xưa ,tay buông khi vừa dứt
Mưa đã tạnh trong tận cùng sâu thẳm
Sau bao nhiêu dự cảm của lòng Anh ?

Em chưa thể nói hết được cùng Anh
Bài hát ấy ..hình như còn dang dở
“Ðiều bình dị” đi vào trong ký ức
Một khỏang trời xanh thẫm chỉ riêng Anh .
Em chưa thể nghe hết những thương yêu
Chưa nghe hết tiếng véo von ca hát
Chưa nghe hết tiếng thì thào của Lá
Chưa trở về đúng nghĩa trái tim em

Ôi ! có thể nào em tan thành bụi cát
Thành hư vô, thành không khí cho trời
Thành giấc mơ một lần cho em gọi
Tên của người..mặn chát ở đầu môi
Gương mặt của Người yêu tôi hỡi
Anh của những ngày đang sống ?
Không ôm nỗi cả bầu trời lồng lộng
Nhưng có thể cầm một chùm quả trên cây
Có thể xây bóng mát của một ngày ..
Không thể đếm bao vì sao nhấp nhánh
Nhưng đếm được lòng anh như biển dậy
Ðể cồn cào con sóng uốn ..bờ quanh

Em có thể tô hồng những bức tranh
Những nẽo đường anh qua, nghe Lá hát
Những bình yên của một thời…. bão táp
Phút cuối cùng tay vẫn mãi trong tay
Ta đã có những ngày vui sướng nhất
Hạnh phúc giản đơn bình dị mong manh
Xin một lần Em muốn nói cùng Anh
Ðiều bình dị-Tình yêu trong xa cách.

 

Câu chuyện Tình

Nàng kể lại cho tôi
Tình yêu thời nông nổi
Cong cong tên đầu lưỡi
Nàng thì thầm trên môi

Rằng yêu chàng trên net
Bằng câu chữ hanh hao
Bằng trầm lặng trời cao
Bẵng 8 mùa hoa nở

Chàng như loài bướm trắng
Nhở nhơ đêm trăng rằm
Sóng sánh ngàn giọt mật
Ru hồn nàng chơi vơi

Nàng yêu như dòng trôi
Êm êm theo khúc nhạc
Vẳng lời ca tiếng hát
Cung đàn trao tiếng tơ

Thời gian là bài thơ
Vẩn chơi trò cút bắt
Nàng búng tàn hoa dại
Đôi mắt dài .ngẩn ngơ

Rằng nàng ướp hồn thơ
Thở trên tàn giấy trắng
Yêu chàng nàng mong lắm
Trói bằng ngàn ý mơ..

Rồi bao mùa nhởn nhơ
Chàng chưa tàn khao khát
Như con chim uốn liệng
Khoàng trời cao đầy sao

Nghiêng khuôn mặt xanh xao
Nơi cuối trời xa thẳm
Run run Nàng muốn nói
Tất cả là chiêm bao ..

Chàng như gió như mây
Tôi làm sao giữ lấy
Yêu chàng tôi cứ ngở
Giữ cho tròn con tim ?

Ai đi suốt màn đêm
Hiểu người cùng cảnh ngộ
Yêu chỉ là đau khổ
Hãy gói niềm vô biên.

Thảng thốt chớ gọi tên
Chôn vào sâu nỗi nhớ
Thời gian là cánh cửa
Đóng mở thuở yêu người

Tôi nghe Nàng buông trôi
Viết bài thơ dang dỡ
Gói hộ niềm mong nhớ
Thả mây trời chơi vơi…..

đêm 18/12/2007

Bước Xuân

Em mỏng manh dấu mình trong góc nhỏ
Cỏ rối tim lòng , bụi tràn mắt lại cay
Nỗi buồn xuân sao ngỡ ngàng thức giấc
Cứ xòe tay , bám chặt , phủ rêu phong ,bụi cuốn lốc trời bay
Lại một ngày khép vội , nụ cười tắt , mà lòng người ngân ngấn
Que diêm bùng lên..vâng chỉ cháy một lần
Có ai nhìn thấy , em bật khóc không anh ?
Khi mùa Đông thổi tàn nhẫn ngọn gió cuối cùng ..rất vội

Tội nghiệp trái tim quá ..bao lần sám hối
Chỉ một giọt sương thôi tan tác ..cõi lòng ta
Mờ mịt mặt trời thật xa
Ánh sáng cuối đường lạnh nhạt
Đâu hơi ấm của môt ngày tháng củ
Dấu chân bên thềm xuân đang đến cùng ta ?

Dẫu sao thì mọi thứ đã đi qua
Giọt lệ trong tim em sẽ nhỏ lên đám tàn trò âm ỉ
Có chút bùng lên trước thềm nắm mới đến
Nhưng que diêm chỉ sáng một trong đời !
Sẽ lại có ngày mong manh
Chim chao mình ẩn hiện
Lá đơm bừng chối biếc
Hương xuân ùa , khe cửa lại lùa sang

Những tia nắng xung quanh quá đỗi ngọt ngào
Em lại bật khóc vì một điều giản dị
Đâu đó xuân mang đi tình yêu nỗi nhớ
Em vẫn chờ ..khe khẽ gọi tên..Xuân.

Trưa 17/01/2008

 


 

.
Lá Thu  là một nhà thơ nữ hiện sống và làm việc trong lãnh vực Business administration tại  Việt Nam.