|
Thơ Inrasara |
||
| Mục lục ePoetry |
QUÊ HƯƠNG 1.
Ôi, Quê hương! Quê hương Quê hương gầy, quê hương xanh xao Quê hương không có rặng dừa thơ mộng của ca dao Quê hương không có cánh cò xa, không có bản tình ca thôn dã Mây trắng. Mặt trời. Gió trùng dương. Đất. Đá Quê hương cằn khô, nóng bức, nghèo nàn. Quê hương buồn. Quê hương yêu thương Quê hương em lũ trẻ con chơi bẩn Những bà mẹ gầy còm, cụ già râu trắng Những cô gái quê ánh nặng áo vai sờn Quê hương có đàn dê, đàn trâu dưới nắng khỏa thân Cô bé mục đồng chiều hôm không buồn nghêu ngao tiếng hát. Là quê hương em Lịch sử đi
qua bỏ
lại cõi đất im lìm Với mảnh vụn chuyện hoang đường
cóp nhặt Với làng xa nơi
tận
cùng trái đất Nơi cuộc sống
như
ngủ yên Lịch sử đi
qua như là lịch sử đã
bỏ quên Dù quê hương em còn những bàn tay vạm vỡ Còn những trái tim cháy lửa Của đám thanh niên. Là quê hương em Quê hương em không biết đâu
là bến
bờ tương
lai, quá khứ Em không nhớ đâu
là truyền kỳ, đâu
là lịch sử Thời gian quên và không gian cũng quên Thời gian thì những
tháng những năm Không gian thì cánh đồng chỏng chơ, ngọn đồi
mưng
mủ Những tên đất, tên người xa mờ cõi nhớ Gió tháng năm thổi xơ
hóa vai mềm. Là quê hương em Quê hương để lại
cho em con đường bóng tối Gia tài còn hai bàn chân, còn trái tim nóng hổi Ôi trái tim em bé bỏng diệu kì Chính nơi này dòng máu cha ông trở
về và ra đi Làm nhịp đập
rộn ràng cho hơi thơ lớn dậy Trái tim tôi muốn hôn lên hôm qua hôm
nay và mãi mãi Để cháy rực
hồn tôi ngọn lửa cuộc đời. Là quê hương em Dù sáu đỉnh Chà Bang nắng
hè khô khốc Dù vụ lúa năm này ruộng nẻ chân chim Nhưng làm sao quên Những ánh mắt
nhìn quen, khuôn mặt mới quen Những tiếng nói đơn
sơ, nụ cười đơn
giản Kho kí ức của
tuổi thơ - những năm,
những
tháng Trận đòn sau buổi
tắm sông Những ngày mưa
dài hay những đêm
trăng Cả buổi đầu
đến trường bở ngỡ Làm sao cho khỏi nhớ Quê hương? 2. Đêm xa quê hương đầu tiên đêm
lạnh trắng phận người Hơn cả đêm
xa xưa em rời lòng mẹ Đêm xám hoang tương lai, đục
mờ quá khứ Đêm phập phềnh trong nhịp đập
con tim Đêm bập bềnh
giữa biên giới trắng - đen Đêm xô bước người lạc miền hoang tưởng Em như con ma hỏng chân - chập chờn, nhẹ bổng Trôi dần khỏi
quê hương
như bước giữa đất
mê Rồi đi
rồi đi
rồi đi Xa con mương xanh, bỏ cuộc
tình xanh - đi
biệt Mất hút sau lưng
ngả
đường mòn quen thuộc Mái tranh ngầu, cánh diều nắng, bụi ớt khan Mẹ già coi như
em đi hoang Cha già coi như em đã chết Bạn bè bên khung cửi
hững hờ nhắc tên em rồi tiếp tục công việc Lúc Trên những xa lạ
bước đường Em đi và đi mãi trong cô đơn Không một lần
ngoái nhìn lại xóm
thôn Riêng mang nỗi nhớ lớn lao nơi đáy mắt Một miền đất
giấu mình nơi thẳm sâu kí ức Tự xưa. Trong rừng già nhiệt
đới Campuchia em gọi quê hương Giữa xôn xao phố
xá Trên ngọn đồi
xứ lạ Dưới mưa tầm tã miền Pnông - Pênh hay tuyết trắng xứ Laval Trong bao la dọa nạt
của đại dương
Giữa đồng không bát ngát Dưới mái tranh tồi
tàn hay trên cao sang lầu các Trong đám đông và trong cô đơn Khi giữa cuộc
đi mất hướng hay tìm lại con đường Khi còn tiếng nói
hay cả
không còn tiếng nói Em vẫn gọi
– Quê hương. Ôi quê hương Quê hương xa xôi nhưng quê hương rất
gần Quê hương mãi sống trong em dù đêm
nay tối mò thời vận Dù lạc lối giữa rừng hoang không còn hạt cơm,
củ
sắn Dù đất Tây phương
gió ôn đới lạnh lùng Dù trong hất hủi
chua xanh hay săn đón chín hồng Dù khi cái chết đến
lù lù trước mặt Cái chết đến
và đi,
đứng nhìn trừng em rồi đi
khuất Ôi cái chết nhiệm
mầu! Cái chết đắng
cay, cái chết ngọt ngào Cái chết thoắt
đánh
mất em, cái chết chợt đưa
em vào cuộc tình huyền
diệu Đưa em đến đỉnh
cao tuyệt diệu Của con đường Đưa em về gần
gũi quê hương. Quê hương Quê hương xa nhưng quê hương gần
hơn bao
giờ Quê hương có mẹ, có cha, có hàng xóm, bạn bè
Quê hương có những vú đồi khô khốc Quê hương không có cụm mây che mát trẻ em đầu húi trọc
Không có giọt mưa
cho khát lũ trâu gầy Quê hương ôm sầu to lớn khôn khuây Quê hương đợi em về mang theo niềm vui nho nhỏ Ôi ! Phải chăng
chỉ
kẻ bỏ xa quê hương quê hương mới ban cho nỗi nhớ Nỗi nhớ quê hương? 3. Khi sầu ùn lên trong mắt em buồn Khi đỉnh hồn
em như
đã tắt đi
ngọn lửa Khi hoài vọng sắp
nói lời giã từ bên cánh cửa
Khi mi em khép lại với
tiếng thở dài Khi nửa người
em chết đi
cùng nỗi khổ chôn vùi Khi cánh cổng tha phương
nặng
nề đóng
lại Là em về quê hương Là em
về
quê
hương. Quê hương đêm em đi tưởng không nhìn thấy lại Tưởng không còn nhìn thấy
nữa bao giờ sau năm năm xa Năm năm xa với lao lung nước mắt đợi chờ Năm năm xa với hồn
đau nung
đỏ Với trái tim loang lổ Năm măm xa… Hôm nay trở về
Em run lên với niềm vui thầm kín Với buồn đỏ
chín Như đứa con trở
về sau ngày tháng đi hoang Lãng phí tuổi đời
nay trở lại quê hương Hai tay trắng với
mảnh hồn rách nát Đứng sững trước cửa nhà mình như người từ
cõi chết Em trở về
quê hương. Quê hương Quê hương đây rồi sao như
là không phải quê hương Sao mỗi khuôn mặt
quen thân bỗng chốc hóa xa lạ Tiếng nói câu cười
quen thuộc quá Sao lại xa như
có cả
không gian Con mương nhỏ còn quen, mùi rạ cháy chưa quên Gió và nắng vẫn
còn trong niệm tưởng Sáu đỉnh Chà Bang chong mắt bên trời sừng sững Cuộc sống lặng lẽ đi như tự thuở nào Con đường cũ
buổi trưa hè như mới hôm nao Vẫn trần mình lũ trẻ con thả diều bay nắng Hàng me cũ trường
làng còn rũ buồn trong trưa lặng Sao lại xa như
có cả
thời gian. Hôm nay về với
nước mắt chảy dài Em nhìn quê hương quê hương nhìn em, thầm
lặng Trên vầng trán chờ
đợi đã
hằn sâu. Im lặng (Ngôn ngữ thành dư
thừa
nơi xứ cô đơn) Ôi quê hương! Ngày em về quê hương
ôm em như chưa từng có em Như quê hương có em lại rồi
sau tháng ngày lưu lạc Quê hương mãi dõi theo em đến tận cùng trái đất Quê hương cho em sức mạnh
bàn chân Sức mạnh của con tim trong, của cánh tay trần Đứa con quê hương
đi tìm quê hương - lang bạt Đi tìm quê hương đứa con nay trở về trong nỗi khát Cúi xuống ghì ôm quê hương
như là chưa từng có quê hương. 4. Như dòng nước yên ả miền hạ lưu
khi tâm tư đã lắng Như mây trắng lờ
lững bầu trời thu khi hoài vọng đã
xa Bến cảng tuổi thanh xuân sóng sánh ước mơ
Đã tĩnh lặng Và trái tim chín đỏ Em ngược dòng thời
gian, bơi
vào quá khứ Bơi vào huyền sử
u uyên Bơi vào dòng sống cha ông Bơi với hai tay, bơi
cả
tâm hồn Bằng nỗi khát của người thèm sống. Em đến Châu Lí, Châu Ô một
ngày gió lộng Thương Huyền Trân bước
nhỏ ngập ngừng Vào Champa mở dòng sử mênh mang Về xứ lạ như trở về
Cố quận Về cõi Phật
chôn cuộc tình u uẩn Cuộc tình qua một
giấc hư
phù. Dòng Châu Giang ủ vết
thương
xưa Cựa mình quằn
quại Đau cái đau Mị Ê Lịch sử chia phân hai định mệnh lạ kì Kẻ xuôi Nam, người
ngược Bắc Cửa biên thùy gió Lào thổi
rát Thổi rát đau hai mảnh linh hồn! Về Mĩ Sơn Thánh địa của
thời liệt oanh Thần kiêu sa thần
và tháp oai phong tháp Người vắt kiệt đất cho đất cô thành tháp Cho đất sinh bức
tượng, phù điêu Đất đẻ non và đất cằn khô Người phong nhã nhưng
đất
đã không
chiều người phong nhã Nắng gió miền
Trung xô thời gian mặc tình đục
phá Shiva
cụt tay, Skanda mất đầu Đức Phật nổi
chìm trong trận bể dâu Theo bước đủ
hạng người, phiêu bạt Vương quốc ngàn năm
đổ
vào một cuộc Một cuộc vui! Trong điệu vũ
khơi vơi Apsara
phô
phang đường cong diễm ảo Những đường cong chạm vào vĩnh cửu Vĩnh cửu xoay trong lốc vô thường Đến Đồ Bàn cũng chịu tang thương Người lưu lạc xô văn
chương lưu lạc Chế Bồng Nga một thời ngang dọc Đành chìm trong vực xoáy không hư! Kinh đô Nha trang Xứ sở diệu
kì Đẹp nét đẹp mong manh thần thánh Chiếc nôi ru bé-thơ-vương-quốc-Champa khôn lớn Là chiếc nôi đưa
người
ngủ giấc yên. Trở lại Phan Rang Người xuôi Nam quến
tháp xuôi Nam Thưa-nhỏ-yếu-ớt dần, tội nghiệp! Vương quốc ngàn năm
đổ
vào một cuộc Một cuộc đau! Ôi, quê hương! Quê hương Những kì công, những
tuổi tên Triệu giọt mồ
hôi, triệu dòng nước mắt Đổ vào sông và thấm
vào đất Mong được đất
bao dong. 5. Ai đang đi kia? Băng cánh đồng khô chân trần hối hả Đội giành gốm
to đi
giữa trưa nắng hạ Có kịp bữa cơm,
đám con đói lao nhao? Ai đang bước kia? Quẩy lúa bó ướt
nhèm đang
vượt lội Bờ vùng thì trơn
mà sân hợp tác thì xa (Đường nội đồng
vỡ toang trong cơn lũ đêm
qua) Ôi hai vai tuổi đôi
mươi đã sớm sần chai lằn đòn gánh Tóc em nước mưa
chưa khô mà lưng em mồ hôi đã đẫm Có kịp không, cho mơ
ước
lớn khôn? Ai đang đi kia? Gói khăn dằn lên lưng
gùi qua đất Thượng Chàm mình nghèo mà Thượng có giàu đâu Nhưng đã đi thì phải quến nhau Có kịp không, với
vòng xoay công nơ? Và ai đi kia? Ciet
gha harơk
lên vai đổ xô đất lạ Hành nghề thầy
lang dạo cùng quê khắp chợ Mình cầu hên còn ai phải
gặp xui? Sẽ có kịp không, cho lương
tri hóa thể? Ôi quê hương! Quê hương Tất bật thời gian, chật hẹp
không gian Ruộng đất chia phân theo khẩu phần Khẩu phần
tăng mà ruộng đất thì teo Trời làm nắng
trưa,
trời làm mưa chiều Nắng với mưa
khi thừa,
khi thiếu Nắng thì nắng
tràn cho lúa ngô khô héo Mưa thì mưa cho nát bờ thửa,
bờ vùng "Có đất nào như
đất
ấy không" Sao em vẫn yêu đất
quê hương
suốt ngoằn ngoèo khúc ruột. Có đất nào như
đất
ấy không? Trí thức là nửa
mùa: mảnh bằng cử nhân thì đã
đủ Vốn kiến thức nửa mùa may lắm mới
mang nổi cái thân Chẳng ai nhìn cao hơn,
không người nhìn xa hơn Tự chấm tọa
độ đời mình trong sương mù quá khứ Thế giới rộng
lớn vô cùng, ta ngồi nhà đóng
cửa Dòng sống phong phú dường
bao, ta mãi đứng bên bờ Như con rắn nằm
cuộn tròn ôm giấc mơ
xưa Tàu cuộc đời
vụt qua cho ta hoài lỡ chuyến Ôi! Lẽ nào ta mãi nhận
mình làm người khiếm diện Ngày hôm nay rồi cả
ngàn đêm
sau Ta ru ngủ ta bằng
hơi
thở phều phào Một luồng gió mạnh đủ làm ta thở hắt! Ôi! Em yêu đất vô cùng nhưng
em phải
xa rời Đất Tìm hơi thơ cho Đất hồi
sinh. 6. Hành trình tìm hơi thơ - hành trình từ
Đất Hành trình đi tìm quê hương - khởi
hành từ nỗi
nhớ quê hương Bắt đầu từ
bàn chân trần - trắng, từ con số không Bắt đầu con số âm, có lẽ. Ta không thể đi
vào tương lai bằng giấc mê Quá khứ Đi vào ngày mai bằng niềm tiếc Ngày qua Không thể bay cao khi hồn
ta còn trì nặng sâu mọt căm thù Không thể đi
xa khi chân còn kéo lê sợi tơ
kiêu hãnh hão Hãy để Tháp Cánh Tiên, Tháp Chùa với nhà trùng tu thi gan giông bão Để yên Tara,
Garuda trong viện bảo tàng Po
Klaung, Sah Bin -
xin thắp ngọn nến, nén nhang Coi chừng hai buồng
phổi ta thiếu ôxi bởi
khói! Thế giới rậm
rịt bao la cho ta ngàn cơ hội Cơ hội của ta, cơ
hội cho cháu con. Để nuôi ta, ta rút tinh chất từ cha ông Thì phải cất
cho đời sau dòng nhựa* Giữa đêm tối bão giông, hãy cúi
rạp như ngọn cỏ Ngọn cỏ ngóc đầu trong nắng mai. Cây nở hoa từ
u tối bùn lầy Người thì lớn
khôn từ trần ai bể khổ. Hành trình đi tìm hơi thơ - hành trình tìm hơi thở Trong bụi bặm
trang sách, sa mù câu kinh Dưới sần chai dấu chân, trên lãng đãng con đường Người xưa bỏ lại
trên cát. Hơi thở mênh mang trong
lời
ru, câu hát Tối mẹ ầu
ơ hay
chiều em nghêu ngao Cánh tay anh gân guốc trên tầng cao Hình lưỡi búa vẽ
vòng cầu vào nắng trưa vọt ra hơi
thở Trên vầng trán cha đẫm
sương
quá khứ Hơi thở ẩn
tàng dưới nếp nhăn Hơi thở dạt
dào trong mắt sinh viên Tìm hương Đất giữa khô khan bài học Qua trang sách, mở phơi
đường
dân tộc Con đường nhọc
nhằn dẫn lối con đường xanh. Hãy yêu hãy yêu như ta chưa từng Đứa con đi hoang bỏ
xa làng mạc Mang bụi đất
quê hương
về miền xứ
khác. Và hãy yêu hơn con người chân chất Sống một đời
ôm mang đất - phù du Những con người
hiến thân cho hơi thở được
phong nhiêu. 7. Ôi quê hương! Em đã đi và xa, đã xa và nhớ.
Khi bất chợt
khóm dừa Yên Sở Giữa trùng trùng rặng
tre quê Bắc - vươn mình Khi mỗi giọng
Nam Ai xứ Huế Em thấm bao điệu
hát thân quen. Khi ngắm những
Makara, Garuda trên tháp đền Hà Nội Khi chiều Tây Nguyên giáp mặt Yang Praung Khi Phan Rí u huyền mắt
gái Cham-Ywơn
Khi Sài Gòn phố đông
chàng trai da màu bánh mật Lững thững Băng qua đường Em bắt gặp quê hương. Là quê hương khi em đi chuyến tàu Thống nhất Thoắt lúa đồng xanh, thoắt núi rừng xanh, thoắt
biển bờ xanh Hay lúc em trên xe đò con đường Cái quan Chợt thành phố,
chợt xóm plây, làng bản Qua từng ánh mắt, mỉm môi ẩn hiện Em nhận mặt
quê hương. Ôi quê hương Ta muốn điểm
danh sự vật quê hương như thầy giáo
trường làng mỗi sáng điểm
danh học sinh (Dù chỉ bằng
cái liếc nhanh, người đủ
biết ai vắng mặt) Điểm danh từng
cánh đồng, khu rừng, miếng đất Điểm danh dòng sông chết,
con kênh đào. Điểm danh tất
cả đỉnh cao, tất cả vũng
sâu Điểm danh người
còn, điểm danh kẻ mất Điểm danh trong ta bao suy tư,
cảm xúc Để chắt qua chiều lớp không-thời gian nguồn suối hơi thơ. 8. Quê hương Hơi thơ từ không hư
lớn
dậy đến vô cùng Hơi thở trầm
sâu tạo hình đất nước Giữa đêm tối dày vò, đất nước hình tia chớp Trong ánh sang vỡ òa, đất nước đậm nổi đường cong xanh Châu thổ nặng
hai đầu - đòn gánh miền Trung Bốn ngàn năm
mẹ
còng lưng
không nghỉ. Mẹ miệt mài gánh đàn
con đi băng thế kỉ Thế kỉ lưu
đày, kiêu hãnh, đau thương Mẹ oằn vai vượt vạn dặm đường Ngả quặt Lối cong Dốc cheo leo Bờ hiểm Biết bao lần
con đường như đứt dòng, tắt
nghẽn! Khi con đường thức
giấc - ngày mai Đàn con mẹ lớn
khôn - nguyên vẹn hình hài Bước khỏi hai chiếc thúng khổng lồ, đứng cùng thời đại Thênh thang đi vào thiên kỉ mới! 9. Quê hương Đã hai mươi năm rồi quê hương
yêu em Hai mươi năm quê hương ném em vào xó cùng bóng tối Quê hương đẩy em lên
xa lạ bước đường Kéo em về giữa
khốn quẫn lo toan Lại chất lên vai em nghìn gánh nặng Quê hương ghì-xiết-ôm em trong vòng tay say
đắm Em cuồng dại
hét to:
em là của quê hương Và em khóc nấc lên như
một tình nhân Đắng cay - nồng
nàn - hoan lạc Hồn ngất ngư
trong cơn đau dịu ngọt. Và thơ tôi ơi! Hai mươi năm rồi thơ
yêu tôi Thơ đong cho tôi nghìn giọt mật Giọt nồng cay, giọt bay bổng nhất Thơ đã cùng tôi băng vạn nẻo
đường Nẻo đường nào chẳng dẫn đến Quê hương. Hai mươi năm thơ tiếp cho tôi hơi
thở Hơi thở trinh tân tẩy
trong dòng máu ứ Từ đáy tim - bùng vỡ, tuôn trào Nâng hồn tôi bay xa, bay cao Cao khỏi tư
tưởng
nhỏ nhen, mưu mô ti tiện. Thì hôm nay, thơ ơi hãy đến! Một lần nữa
cùng tôi trong cuồn cuộn dòng đời Của hôm nay, của
sôi động Hôm nay Rồi mai ta phủi
tay về miền Quên lãng.
Phan Rang 05.84 - Sài Gòn 01.95 Shiva,
Skanda, Apsara, Makara, Garuda… :
tượng các vị
thần, linh vật… Champa; Ciet
gha harơk:
giỏ
thuốc rễ cây dân tộc; Po
Klaung, Sah Bin…: tên các vị vua, tướng Champa xưa; Yên Sở: một trong vài làng Việt ở
Hà Nội mà
cư dân là gốc Chăm; Yang
Praung: tên tháp Champa ở Dak Lak; Cham
- Ywơn:
người Kinh cựu, người Chăm
lai Kinh. *
Ý thơ Chế Lan Viên.
|
. |
| Inrasara là một nhà thơ hiện sống tại Việt Nam. | ||