NỖI
BUỒN ỨNG TRƯỚC
Rồi
một ngày em di
Xa cái Chạng gầy, bỏ bờ cỏ dại
Xa tiếng mỏ trâu chiều, bỏ thằng Klu xóm dưới
Bốn mùa thơ anh gọi
Hụt hơi.
Rồi một ngày em quên
Plây ta nghèo
Gió trưa tràn bãi trắng
Cha trần thân quần quật cuốc nắng
Cuốc mãi cuốc hoài hút bóng ban mai
Lời ca dao ngân mỗi vạt ru dài
Rưng rưng hai đầu võng
Nửa con đau - nửa đồng lũ cuốn
Giọt mưa vơi khôn vợi buồn đầy.
Rồi một ngày em không còn nhớ
Một dòng ariya, một điệu mamăng
Mùi mưa Katê reo đỉnh tháp Chàm
Văn thổ cẩm hay màu mây cố quận
Em bập bềnh giữa ngữ ngôn hoang đãng
Cuốn dòng chảy thị thành
Em quên mình là Chăm
Như quên mình chưa có giấy khai sinh.
Rồi một ngày
Hơi thơ anh
Tắt lịm.
Inrasara