Lê Hưng Tiến

Mục lục ePoetry

                                        

EM CHO ANH MỘT THIÊN ĐƯỜNG
 
Em cho anh một thiên đường
Đỉnh của tâm hồn sâu thẳm
Đáy của đại dương là bản ngã của trái tim và lý trí
Nơi thức nhận tình yêu ở giữa bốn bề vũ trụ.
 
Em cho anh một thiên đường
Những nấc thang không có cung bậc di chuyển
Anh tự vịn cuộc đời bằng những ngọn nến linh thiêng!
Thắp muôn vì sao khuya trong bóng tối lầm lỗi
Cho thiên đường chỉ có một tình thương…

 

 
CHÂN DUNG ẢO
(Quý tặng anh Dương Tùng Lâm)
 
Lên đỉnh núi
Khối suy tư chưa tan khỏI bần thần
Đôi lúc ảo ảnh vào không gian
Tầng cao áp còn treo lủng lẳng phía trời không…
 
Khi những xán mây hoang lạnh triền dốc
Cơn thốc vào sâu thẳm những đam mê ký ức
Anh vực dậy thở sương khói mùa em.
 
Mặt trời mọc
Anh vẽ những suy tư bằng ngọn núi buồn
Anh muốn tìm mình trong ngôn ngữ chính nghĩa
Anh muốn hoan ca qua lăng kính cầu vòng
 
Dù chỉ một lần xưa cũ về em
Suy tư anh chảy ngược dòng nước mắt
Anh giấu theo bí ẩn hồn nhiên cỏ.
 
Phía sau lối hồng
Chạm tôi vào hụt hẫng sương mai nhớ
Thương anh chi giấc em cộI nguồn
Tôi cất vội bí mật nửa phần hồn đã mất
 
Để đôi lúc ảo ảnh vào không gian
Tôi tìm anh trong ngôn ngữ chính nghĩa
Và hoan ca qua lăng kính cầu vòng.
 
 

BI KỊCH CON MẮT

 
Những con mắt bi kịch
Nhìn xuyên nỗI đau bằng hàng tấn ma tuý
Nhìn xuyên ma tuý bằng mảnh vỡ đơn côi
Nhìn đơn côi xuyên qua cơn lốc nước mắt
Nhìn nước mắt xuyên qua hoang ốc cuộc đời.
 
Những con mắt bi kịch
Anh lên tia đỏ đỏ lổm ngổm hy vọng
Có khi màu mây lốm đốm sợi khói bay bay
Có khi mùa xanh hốc vào con mắt trái xiên xẹo
Để con mắt phảI mồ côi tầm nhìn.
 
Thế giớI bắt đầu chao đảo
Vì con mắt bi kịch của cái chết trắng
Có lẽ con mắt nhìn thẳng, người Con tẩn ngẩn gọi mặt trờI xuống núi
Có lẽ con mắt nhìn ngang, người Cha giấu mặt trời sau đỉnh núi
Có lẽ con mắt nhìn dọc, người Mẹ làm mặt trời đổ mưa
Và có lẽ con mắt nhìn đứng, mỗI Người soi mặt trờI vào muôn một
trái tim khô.
 
Khi phiên tòa mở ra giấc mai hồng
MỗI con mắt thèm khát từng cọng cỏ thơm
Thế giới lại bắt đầu rọi con mắt qua lăng kính
Và loài ngườI cũng bắt đầu nhìn tộI ác bằng con mắt trong.
 
 

CHỮ KÝ

 
Những giọt sương vắt kiệt mồ hôi
Cơn mê nào bấn loạn
Nắng mai đóng dấu bàn chân khô khốc
Chú bé lượm lặt mẫu chữ tàn canh
Và gạch xiên con đường cô quạnh.
 
Cái hồ ao ước như là định phận
Con kiến lận đận tìm quên cái tên
Có nghe hơi đất thở phào phào ngụ ngôn
Vòng vo đường tinh khiết
Kiến con tận tụy ký vào dấu lưng lửng…
 
Nhiều khi chân lý buộc đường kẽ tay
Những giọt sương vắt kiệt mồ hôi
Hơi đất thở phào phào ngụ ngôn
Chú bé hâm hẩm dòng suy tưởng bằng nước mắt mùa xanh
Con kiến con leo vào giấc mơ ù tai chú bé.

 
 

                    

 

.
Lê Hưng Tiến là một nhà thơ hiện sống tại Việt Nam. Ông hiện đang giảng dạy tại Trường Cao đẳng Sư phạm Ninh Thuận. Ông đã có thơ đăng tải ở nhiều tạp chí trong nước như Văn nghệ Quân đôi, Thế giới mới,  Văn nghệ trẻ, Sông Hương, Sông Thương, Cửa Việt, Cửa Biển, Aó Trắng, Thời Văn, ChưYangSin, và Chiêu Anh Các.

Liên lạc: tienlht@yahoo.com