Thơ Hồ Tịnh Tâm
Mục lục ePoetry

 

 

Tiếng thời gian

 

Tiếng thời gian: đồng hồ nhỏ giọt

Hương thời gian: mật ngọt mềm môi

Ngàn năm: một thoáng qua rồi

Vẳng đưa tiếng kệ trên đồi Già Lam.

 

Bóng núi

 

Ngựa về tắm gió non cao

Núi cao bóng ngựa chung màu cỏ xanh

Một hôm vó ngựa rời nhanh

Mang theo bóng núi vụt ngang chân trời.

 

Sen xanh

 

Sáng tỉnh dậy sương mờ khung kiếng

Ấm trong hồn một tiếng chuông ngân

Hai mươi năm: vạn nẻo đường

Đêm qua sen nở trên tường vôi xanh

 

Hương sen

 

Chuông chùa đã dứt tiếng ngân

Hương sen vẫn đậm trong hồn khách du

Nét chiều ẩn hiện sương mù

Đều đều tiếng mõ tịnh tu rừng Thiền.

 

Buồn Thu

 

Rừng thu ai nhuộm sắc hồng

Mây thu giăng thấp, nỗi buồn dâng cao

Trăm năm: vó ngựa về mau

Nhìn sen tàn tạ nao nao tấc lòng.

 

 

Hương Thời Gian

 

Hương thời gian đọng trên mi

Gió theo cánh hạc bay đi cuối trời

Hương yêu vương vấn cuộc đời

Dẫu cho rêu phủ lối người từng đi.

 

Bờ nước

 

Đêm say nhớ sóng đợi thuyền

Chén nồng rửa sạch chuyện nhân duyên

Độc ẩm một bầu trên sóng nước

Vi vút xa nghe vọng tiếng huyền

 

.
Hồ Tịnh Tâm là một thiền sư hiện sống tại Châu Đại Dương