Thơ Hồ Chí Bửu 
Mục lục ePoetry

 

CHO TÌNH – CHO ĐỜI – VÀ CHO TA

                   

                                                                                         tặng Nguyệt Thu

1.

 ta tĩnh lại sau cơn say quá đỗi

nỗi nhọc nhằn còn lại có bấy nhiêu

chia tay nhau từ khi em hờn dỗi

ta cảm ơn trời đất đã chơi liều

 

đêm mửa máu cho đã đời thế sự

ta cỡi đồ đứng tắm dưới mưa đêm

thật hạnh phúc và đê mê thật dữ

cảm ơn ta trong cơn rượu say mềm

 

đêm chưa hẳn màu đen như ta nghĩ

thực thực hư hư ai biết đâu ngờ

mãi ngu dốt tưởng mình là thi sĩ

nên đi cầu mà cũng ráng làm thơ

 

quá buồn nôn trước cái trò chữ nghĩa

kẻ hứng người tưng trông thật nực cười

ôi ngưỡng mộ với mấy con trâu đĩa

giữa rừng già mà giở thoái đười ươi

 

2

ta yêu em nên đâu cần chữ nghĩa

lẫm liệt-uy nghi-kiêu bạc-hồn nhiên

ôm trọn gói một sát na mầu nhiệm

hai tiếng yêu người ngang cả thiêng liêng

 

nắng huyễn mộng-cô liêu và ly biệt

đêm hình thành từ một buổi chiều phai

ta hụp lặn dưới dòng sông chảy xiết

hạnh phúc rơi trôi dạt suốt sông dài

 

đêm cổ tự loé lên vầng trăng khuyết

em bên rèm dạo khúc Hậu đình hoa

quá lãng mạn nên trở thành huỷ diệt

em yêu ơi-hoa trắng rụng sân nhà

 

ta chay lạt để đời mình bớt tục

em muộn màng mang tiếng hát ru ta

sao chối bỏ trước trái tim sùng sục

lửa yêu đương âm ĩ cháy thịt da

 

3

đạo đức giả tưởng mình là cao cả

là ngôi sao đang loé sáng soi đời

vẽ nghiêm túc của dòng người danh giá

che không tròn mấy con khỉ ló đuôi

 

sàng giao dịch giống như sàng chứng khoán

công ty cổ phần hay hữu hạn như nhau

thôi ngôn ngữ đã tới hồi tháo khoán

ta trở về ru lại giấc chiêm bao

 

điểm bức phá thản nhiên mà ngoạn mục

ta cù lần nên đứng vỗ tay chơi

em ngớ ngẫn hỏi ta rằng tri thức

được bao nhiêu mà dám tự xưng đời

 

trong sáng thế và em ngu ngơ thế

ta nhủ rằng mai mốt sẽ yêu thêm

phật đã phán : tự sinh thì tự diệt

em yêu ơi, trăng sáng rụng bên thềm

 

4

em thục nữ dùm ta thêm chút nữa

dữ dằn chi – đàn ông thích ngọt ngào

đừng chợt nghĩ mình cao hơn thiên hạ

khinh ngườI nầy chửI người khác tào lao

 

bản lĩnh hay không lăn ra đời sẽ biết

vốn sống có khi đỗi bằng cái chết đó em

bản ngã bản thể vẫn không bằng bản mặt

dầy và lỳ thì chua chắc như nem

 

kiến thức vốn nằm trong khung vốn sống

tri thức nằm trong bản thể trời cho

kiến thức tri thức hợp nhau thành ngu thức

cũng như em mỗi tháng nhảy cò cò

 

sẽ có ngày em không còn nhảy nữa

khô khan hơn và cay độc nhiều hơn

lúc đó đâu còn chỗ nào để dựa

là đến hồI tóc gió thôi mơn

 

5.

bị sốc tình rồI nhập vào phật pháp

cũng tốt thôi vì hướng thiện cho đời

đừng tưởng ngộ rồi cứ ngồi ngáp ngáp

coi trên đờI chỉ có một mình thôi

 

ta vốn muốn vị tha cho em đó

thiền ở đâu thì cũng vậy thôi mà

mây theo mây và gió về hướng gió

chuyện trăm năm em đâu phải không già ?

 

thôi tạm biệt người yêu thời mở cửa

ta trở về đi bán vé số rong

biết đâu có ngày trời mưa-ta ôm vé

chiều sổ ra trúng được mấy tỷ đồng

 

tiền nhiều quá chắc đi làm từ thiện

có lên chùa thì cũng gặp em thôi

quay đầu là bờ - tri tâm hơn tri diện

quanh quẩn sân đời - vẫn một cuộc chơi..

 

                                      

 

.
Hồ Chí Bửu là một nhà thơ hiện sống tại Việt Nam. Tự thuật về mình như là một người "không bằng cấp, không sự nghiệp, không danh giá", nhưng từ năm 1969 đến 2007, ông có 12 tập thơ in chung (tập thơ nhiều tác giả) và in riêng (thơ một tác giả) đã xuất bản ở Việt Nam.
Liên lạc:
hochibuuhuely@yahoo.com