Thơ Hồ Chí Bửu 
Mục lục ePoetry

 

BÊN NẦY-BÊN KIA

 

Bên kia tuyết phủ lầu chuông

Bên nầy mưa ướt giáo đường. Em đi

Bỏ ta với mối tình si

Bên cây thánh giá - người đi biệt rồi

Lá thư còn dấu son môi

Mà xa xăm quá những lời thề xưa

Em đi – đi thật – không ngờ

Bỏ ta sót lại - vần thơ thất tình..

 

 

PHỐ KHUYA

 

Phố khuya ta bước một mình

Đèn hiu hắt bóng soi hình bóng ta

Một mình giỡn với bao la

Gót chân gõ nhịp – trăng tà lạnh rơi

Phố buồn còn lại mình tôi

Lang thang - vẫn một cuộc chơi chưa tàn.

 

 

TRÊN ĐỒI GIÓ HÚ

 

Chiều bảng lảng-hoàng hôn về rất chậm

Ta một mình trên đồi vắng cô đơn

Đêm tri ngộ - môi em còn hồng thắm

Mà môi ta lạnh lẽo đến căm hờn

 

Không phải mùa thu – sao nhiều lá đổ

Tình phai dần qua mấy nẻo sơn khê

Tình không vẹn nghĩa là tình dang dỡ

Sẽ ra sao trên lối nhỏ em về ?

 

Trên đồi gió – ta một mình uống rượu

Cũng một mình thả nỗi nhớ đi xa

Chén thứ nhất ta xin người tha thứ

Chén thứ hai tống tiễn kẻ xa nhà

 

Chén thứ ba – ta phạt mình lỗi hẹn

Chiều một mình trên đồi gió bơ vơ

Nghìn trùng xa-người ơi tình không vẹn

Một mình ta-tưởng đủ để mong chờ..

 

 

PHẢI CHI...

 

Vốn ghét đàn bà như ghét cứt (1)

Sao bây giờ ta lại mê em

Chắc tại nợ nần từ kiếp trước

Mới nhìn nhau như trống thấy kèn

 

Phải chi em gặp ta hồi trẻ

Lúc đó điển trai hơn bây giờ

Có đâu đầu bạc mắt thì lé

Chẳng biết làm gì chỉ biết thơ

 

Phải chi em gặp anh hồi đó

Khí phách còn hơn Lệnh Hồ Xung

Hứng chí bắn liền hai ba phát

Dân chơi thường gọi sĩ quan khùng !

 

Phải chi em gặp ta còn trẻ

Hiên ngang nhiều hơn cả Kiều Phong

Nhậu quậy tưng bừng cầu Bến Nghé

Khoái nhất anh hùng cứu mỹ nhân

 

Giờ bạn giang hồ kêu lão tướng

Ra đầu cầu ngồi thổi ống tiêu

Mới hết xị đầu nghe đã sướng

Xị kế chưa vơi đã muốn xìu

 

Bây giờ ta tệ hơn hồi đó

Đáng vứt ngoài đường cho chó ăn

Thôi em. Bình hết thì đem sạc

Phòng có khi xài- lúc khó khăn..

------------------

(1) thơ Nguyễn Bắc Sơn

 

 

KÍNH THƯA EM !

 

Mẹ của mấy thằng con trai quậy

Nuôi lớn lên để thiên hạ nhờ

Con gái thì gả về miền tây xa lắc

Không có đứa nào giống bố làm thơ

 

Kính thưa em - người đàn bà đẹp

Ghen cỡ hàng mệnh phụ Hoạn Thư

Người đàn bà đáng đời để ta xách dép

Chẳng chịu o.k nên mới mệt nhừ..

 

Kính thưa em - người đàn bà bắc

Ở Hà Nam sao chạy riết vô SaiGon

Hận thù nhau nên tối ngày làm giặc

Đánh tưng bừng ra bốn chu loon toon

 

Kính thưa em- kính thưa bà xã

Cảm ơn em bốn chục năm ròng

Bốn mươi năm mà như chưa đã

Của cuộc đời vốn có như không!

 

Cảm ơn em- cảm ơn bà xã

Đẹp não nùng như mới hai mươi

Cứ e thẹn như hồi xa lạ

Làm ta nhìn muốn nổ con ngươi..

 

 

 

 

 

.
Hồ Chí Bửu là một nhà thơ hiện sống tại Việt Nam. Tự thuật về mình như là một người "không bằng cấp, không sự nghiệp, không danh giá", nhưng từ năm 1969 đến 2007, ông có 12 tập thơ in chung (tập thơ nhiều tác giả) và in riêng (thơ một tác giả) đã xuất bản ở Việt Nam.
Liên lạc:
hochibuuhuely@yahoo.com