Thơ Đông Hoà

Mục lục ePoetry

 

Chiều bên biển nhớ em

Màu xanh biển của một thời thương nhớ
Trót chôn sâu theo năm tháng mong chờ 
Khi chiều buông cơn sóng trơ vội vã
Quay trở về mang tình khúc bơ vơ

Em vẫn đó nhưng giờ đây xa vắng
Trong gió thu thoáng nhẹ những bâng khuâng
Ta vẫn đây đơn lẽ bóng âm thầm
Nhìn ngọn sóng âm vang từ biển cả

Thoảng tâm tư trôi về quá khứ
Từ nơi đâu ai ru khúc nhạc xa
Nghe lâng bay theo cơn gió là đà
Rồi trở lại cho mộng hồn qua giấc

Khi tỉnh giấc ta nghe lòng xao xuyến 
Ánh mơ huyền biêng biếc đêm thu
Không thấy em ta đau xót u hoài
Tim lay động niềm thương sâu tê tái

 

 


 

Chiều nhớ

Nhớ chiều nao về nơi xóm cũ
Vẫn còn đây mưa rũ tháng hè
Xuân đến rồi ra đi cũng vội
Cho người về đơn bóng bâng khuâng

Trời chậm tối vầng trăng vừa đến
Mấy thời gian chờ đợi bóng hằng
Rồi suy ngẫm đến ai khi trước
Tình yêu sao nước mắt sầu thương

Nửa đêm ấy cõi lòng giẫy chết
Thật hết rồi người đã ra đi
Mang vĩnh viễn chia ly muôn thuở
Vào hoang vu lấp kín tâm hồn

Tay chợt hốt cánh mai khô héo
Theo mùa xuân còn rải vương đầy
Để tưởng thấy mùa hè nóng bỏng
Mối tình côi đã vội sang sông

                           

 


 

Chiều trên biển

Chiều lạnh nghe biển hát
Lời thương nào dịu hiền
Ngân nga thanh khúc tấu
Của ngọn sóng trùng dương

Khi mưa như biển khóc
Lệ ai óan nào vương
Sóng mù khơi xóa trắng
Nghe nhói ở tâm hồn

Chiều nay nhìn biển nhớ
Những âu yếm ngày xưa
Nỗi niềm nào muôn thuở
Bên bờ cát hồn thiêng 

Hoàng hôn sôi sóng biển
Xô mãi ngọn thủy triều
Cho thuyền tình ngăn cách
Trên bến biển tan hoang

Mỗi khi nghe biển hú
Những tiếng rú phi lao
Âm thanh vang huyền ảo
Hồn khơi ngọn sóng trào

                 


 

Chiều về nhớ quê hương

Tôi ở An Giang xứ mộng mơ
Một vùng sông nước gió lặng tờ
Thuở nhỏ bên hè còn nhỏ dại
Tung tăng từng bước dưới nắng trơ

Năm tháng lửng lờ tôi cũng lớn
Biết yêu thương lòng gợn hoài mong

Nhớ bóng ai trong cánh áo dài
Tan buổi học chờ ai ngước mắt 


Nhìn áo trắng thoát xa khắp phố
Nét ngây thơ mắt tỏ long lanh
Em đi nhanh tôi lại cố nhìn
Khi đêm đến nghe hồn thinh nhớ

Từ hôm đó ân tình theo mãi
Đến một ngày giã biệt quê hương
Chấp cánh chim phiêu bạt phương trời
Đời sương gió nỗi buồn vời vợi

Nay về lại nơi xưa đã khác
Mấy mùa thu thấm thoát mười năm
Dặm gót trên đường cũ vết hằng 
Nghe tê tái chân mài quá khứ

 

 


 

Chiều về trên chốn xưa

Chiều nay  lối về người xưa ấy
Lòng nhớ ai theo bước chân gầy
Bên chốn cô liêu mùa ngăn cách
Ai u buồn ngước mắt nhìn mây

Người hỡi ! Có biết chăng rằng đây
Ta vẫn còn thương nhớ dâng đầy
Nghe bâng khuâng thấy lòng chua xót
Ai có nghe tim rót mãi lời thề

Tiếng ve hè ru câu hát trễ
Bóng trăng khuya nhỏ lệ rèm bên
Có hay chăng giấc mộng êm đềm
Ngày xưa cũ bên nhau hoan ái
 
Đêm nhìn lên trăng khuyết mờ say
Ngàn ngôi sáng chảy như vội vã
Chợt nhớ dáng ai xưa tóc xõa 
Gót ngọc ngà thơ thẩn đã xa

 

 


 

Chiều Xuân vắng

Chiều hoang vắng dệt bao mong nhớ
Ánh mắt nào sầu mối tình thơ
Ở nơi đâu nắng chiều có đợi 
Người xa vời đến cuối chân mây

Câu thơ ấy đầu Xuân viết lại
Một lời say chan chứa tình thâm
Nghe mơ ước giữa đời êm ấm
Những lời thương đằm thắm ai ơi

Buổi trời đông chiều không thổi gió
Nỗi tâm tình có nhớ ai chăng
Phố vắng chang con đường nắng rạ
Ngã rẽ nào Xuân đến chiều qua

Mới hôm nao hai người xa lạ
Nay mắt nhìn đã vợi thương yêu
Chiều xanh thẳm tìm nhau lòng mở 
Để chung thuyền trên bến bờ duyên.

Nay chia tay luyến lưu tạm biệt
Tận cùng trời cũng sẽ thiết tha

 

                          

 


 

CHUYỆN XƯA

Ta đứng trước một triền dốc nhỏ
Xa dưới kia lá đỏ thông reo
Chợt nhớ theo ngày tháng bay vèo
Thoáng đã mười năm trong nhung nhớ

Ta nhớ em mùa thu năm ấy
Đi bên nhau từng bước êm gầy
Gió đong đưa nhè nhẹ hàng cây
Trong giây phút thấy mình hạnh phúc

Hạnh phúc ta như mưa mùa hạ
Từng ngày qua trong những thương tâm.
Em ra đi trong buổi mưa tầm
Ta ở lại sống ngầm khổ lụy

Ta chậm bước trên triền dốc nhỏ
Hai bên đường cỏ đã lên xanh
Gió sẽ đưa hoa gợn dưới cành
đem ta đến ngày xa xưa đó.

 


 

Chuyện tình yêu

Chuyện tình yêu xin đừng giận dỗi
Lỗi lầm gì đâu phải do ai
Không thấy nhau một kẻ thở dài
Người còn lại u hoài đau khổ

Tiếng con tim vọng nơi sâu thẳm
Nỗi lòng nào rối rắm không yên
Giấc mơ đâu buổi sớm hoa viên
Vang vọng tiếng đôi lòng khấn nguyện

Trời hôm nay mây vừa rơi lệ
Suốt một ngày lê bước tìm ai
Tiếng yêu đương xoay mãi từng hồi
Rồi oi ả cồn cào mong đợi

Trót yêu ai đời xây duyên nợ
Nên chữ tình sợ tiếng chia ly
Không còn nhau tình chẳng còn gì
Xin hãy vì yêu ! Đừng tan vỡ

                


 

Chuyện Xuân xưa

Nhạt thếch buổi chiều Xuân hượm nắng
Lâng lâng nhìn mây trắng trời trong
Ngày chóng qua sao nhanh đến thế 
Xế ba ngày ! Mà đã hết Xuân

Ngơ ngẩn mắt ngã theo chén nước
Lao xao ! Gầy buổi tiệc trước thềm
Bạn hửu đâu ! thêm câu ước nguyện
Rượu đào nguyên thay chữ mừng Xuân 

Ngây ngất nhìn thuyền vân (*) thưởng ngoạn
Phụng loan kề ! Say khướt lối Xuân
Bao ngày qua lam lũ tạm dừng
Để chúng bạn với ta hưởng lạc

Nhớ năm ấy khoát tay tuổi trẻ
Trên đường đời lặng lẽ quên nhau
Vương vấn nào còn trong lưu luyến
Chuyện ngày xưa giữa lúc Xuân về

                                
(*)  Chùm mây

 


 

Con đường hạnh phúc

Mặt trăng soi sao trong buổi tối
Tựa vai  nhau nhìn đếm từng ngôi
Trời đã khuya em lạnh nép vào
Bên suối mộng ân thề mở lối

Bình minh đến cho trời bùng sáng
Bóng đỏ hồng thấp thoáng trời đông
Áng mây trôi trải rộng trên đồng
Ta thức giấc mơ nồng đêm vắng


Thương em lắm mối tình sâu lắng
Cuộc đời này sẽ chẳng quên nhau
Tình yêu ta sẽ mãi dạt dào
Chung kỷ niệm ngày nao đính ước

Rồi mai đó Thánh đường em bước
Rộn ràng theo nhịp của con tim
Chân ta đi tìm một thiên đường
Đường hạnh phúc ta cùng xây đắp

 


 

Con đường xưa hoa mộng

Con đường mà em về hôm nào
Lá xao ! Hoa tím nghiêng chào
Trăng tròn dưới sao đứng bóng
Đen huyền mái tóc em chao

Con suối gào rên giòng nước
Ta đứng trứơc ghềnh trông theo
Từ lâu tình trong bỡ ngỡ
Yêu người nơi bến hoang sơ

Hoàng hôn lòng nao thương nhớ
Giữa khuya lá rụng vườn thơ
Tiếng thu chơ vơ lặng lẽ
Đưa hồn bay phía cuối trời

Đường em đi rời bến đợi
Có hay chăng ta giọt vơi
Tay sao rời nhành hoa tím
Thôi rồi đời không có em

                    


 

CUỘC ĐỜI & SIDA

Em biết về đâu khi đời lỡ làng
Em biết làm sao tình cũng đã tan

Tấm thân đau đớn ngày cứ qua
Trong hồn tê tái những lúc đơn côi

Em bệnh si – đa con người tránh xa
Đời em nhọc nhằn bao đêm thác loạn

Căn bệnh thế kỷ đời không kịp nghĩ
Em sẽ qua đời như bao con người 

Nhưng trẻ hơn ! trẻ hơn rất nhiều
Vì em đôi mươi ! vì em chỉ đôi mươi

Một ngày nào đó khi lần cuối cùng
Em nhìn cuộc đời môi run tê tái

Đời khói sương bay , nghe khóc thật nhiều
Giữa con tim gầy giẫy chết đêm thâu

Em sẽ về xa tấm thâm bệnh hoạn
Em sẽ chìm theo tiếng đời dị nghị

Cõi lòng em đau đớn ,cuộc đời em chưa lớn
Đành vội ra đi không lời giã biệt

Không lời từ tạ ! vào chốn vĩnh hằng
trong cõi âm u !
Âm u !



 

DÒNG SÔNG PHIỀN MUỘN

Ta yêu sao một dòng sông phiền muộn
Trút đầu nguồn như nước cuộn triều dâng
Sóng nước xô bọt trắng dưới chân cầu
Rồi lơ đễnh dần về nơi biển cạn

Ta thương sao một dòng sông lơ đãng
Nước đục ngầu đang chảy giữa khơi xa
Bóng mây kia như uốn lượn mượt mà
Như đưa đẩy ta chìm trong mộng ảo

Ta yêu sao một giòng sông gợn đảo
Cuốn xói mòn ghềnh thác ở trời xa
Gió lao xao nghiêng trúc ngã là đà
Soi trăng khuyết gợn sầu đêm hiu hắt

Ta mơ say nhìn dòng sông biển bắc
Nghe tâm tư như se thắt cõi lòng
Nhìn bầu trời đang hồng bóng xa xa
Như tự vấn nỗi lòng đầy ủy mị.


 


 

Dừng chân bên quán sông Tương

Quán cũ hôm nào trở bước chân
Bần thần thiếu vắng nhớ bâng khuâng
Sông sâu loáng sóng trân theo gió
Suối cạn co mình theo bóng vân
Thuở ấy lê la thân lữ thứ 
Nay về  lóng tiếng gọi hoài nhân
Người ơi ! Có nhớ lần thề ước 
Của kẻ phong trần chữ nghĩa ân
 


 

DUYÊN PHẬN

Xa kỷ niệm ta về từ quá khứ
Người năm xưa lữ thứ cô đơn
Con đường vắng chân non từng bước

Vượt chuyến phà chợt nhớ người yêu

Nhớ năm ấy vào mùa phượng nở
Trang thư xanh vở trắng bộn bề
Ta víêt để nhớ ai ngày cũ
Ánh đèn khuya se sẽ ru tình

Người yêu ơi ! Có còn chờ đợi

Một mùa xuân ta gởi bước về
Đễ từng ngày cùng sống bên nhau
Niềm vui sướng chan hòa hạnh phúc


Đôi tim mãi chung dòng nhịp đập
Nằm bên nhau ta kễ chuyện xưa
Trời xanh xa mây trắng vừa ngừng 
Cho gió thổi ru lừng tình mộng


Đông rồi đến mang ngàn hương sắc
Nhìn trời cao vằng vặc lung linh
Ôm ta trong những phút đăng trình 
Nhìn kỷ niệm nhớ em còn đợi


 

DUYÊN TÌNH

Cuộc đời như áng mây bay

Đêm thâu thương nhớ đến ai bóng hình

Nhớ ai khi sáng bình minh

Lời trao lặng lẽ đưa tình ngoài song

 

Gởi nàng ta viết đôi dòng

Lời thơ đêm vắng cho hồng môi kiêu

Để em nhớ lại từng chiều

Duyên mình thắm mãi với nhiều mộng say

 

Đất trời dâu bể tháng ngày

Một gian nhà nhỏ riêng hai đôi mình

Ngọc ngà thân thể tuyết trinh

Tình anh thơ thẩn uốn mình lứa đôi

 

Non cao nắng đẹp sáng ngời

Lối xưa ta gởi môi lơi dặm trường

Chữ đời duyên phận vô thường

Ngàn vàng thề nguyện chung hương tóc thề

 

Cùng nhau mộng nhỏ đường về

Thương yêu khôn xiết đê mê bên thềm


 

Duyệt Web nhớ Trường xưa

Trường của tôi !......Thuở thời niên thiếu
Mài đủng quần học suốt từng năm
Chúng bạn tôi cũng nữ , cũng nam
Cùng vui vẽ trong mùa khai giảng

Thời gian ấy chuổi ngày hạnh phúc
Tôi mang theo trong suốt cuộc đời
Từng ngày qua đôi mắt không ngơi
Vẫn tìm nhớ tình xưa , bạn cũ

Bỗng một hôm ! Tôi vào trang Web
Thật tình cờ lại gặp cố nhân
Chung với tôi trường cũ tình thâm
Và cùng học thầy cô giáo cũ

Tôi chợt thốt ! Ôi...Ôi gì vậy ?
Lời hỏi thăm người chị lớp trên
Tôi mới biết ! Chị như tôi vậy
Cũng nhớ thương đến mái trường xưa

Trường của tôi mỗi hè ! Mỗi nhớ
Tôi góp từng tiếng thở ngày xa
Đễ ru qua năm tháng bẽ bàng
Trong cuộc sống với ngàn thi vị

                         


 

Em Nơi Giáo Đường

Em vừa đứng trên Giáo Đường
Ngoài kia mặt trời vừa vương
Nghe bay ngàn gió chướng về
Đễ thì thầm em đọc kinh

Em đứng nơi cạnh Giáo Đường
Cuộc tình nào em đã thương
Nghe tái tê trong tâm hồn
Vừa nhìn mây hôn tóc em

Em như chiếc lá rời nguồn
Bay theo mối tình khói sương
Ai tiếc cho ai bây giờ
Bao chán chường chờ mùa đông

Đâu mây hồng cao vời vợi
Khóc đời khi đã mất em
Tái tê tiếng em kinh cầu
Chôn kín Giáo Đường năm xưa .

xuân 1975          


 

Em Tôi Ngủ

Trông em ngủ  khi em trở bệnh
Bên giường dráp trắng nhũ mùi hương
Xa trông kia ! bóng nhỏ vô thường 
Sao chợt thấy thương từng giây phút.

Trông em ngủ môi em núp nhẹ
Nữa đôi Trăng khuyên khuyết ấp e 
Mồ hôi lấp lánh như hạt mè
Xao xuyến sẽ nhìn em yên giấc.

Ngủ đi em ! ngủ đi ! em hỡi
Xin lời ru cho giấc bình yên
Đèn hoa viên nhỏ tối u buồn
Xa đó bóng Thuỳ Dương buông vết.

Trông em ngủ đầy đêm không mệt
Nhìn em ! tim lệch bến thương tâm
Gió trăng nhả nhẹ bóng âm thầm 
Lòng chợt xót tấm thân Trinh Nữ.
                      

( viết năm 1977 chỉnh sửa  2005 )        


 

GÓC TRỜI ...

Ngày mai đi trong mưa đến cuối trời
Ai còn nhớ bóng dáng em trong nắng mai.

Niềm say trong tình yêu
Nhờ hoa trao vòng tay
Tình yêu như chợt gầy
Trên mắt em !

Chiều nay không bóng em ta khóc thầm
Khi vừa nhớ đến dáng em tôi thiết tha

Vừa khi cơn mưa chợt về
Tình yêu không lời thề
Để buốt rét tim sâu
Em ơi ! mai em về đâu.

Tìm ai trên hoang lầu
Lời buồn sao quên nói
Ta bên em một đời
Mình đến với nhau thôi.

Đêm nay tôi chờ em trong phút giây này.
Đây bóng trăng ánh sáng vàng , ngàn tia lóng lánh như hoa

Như mắt em một lần
Trong những lúc chia ly dại khờ .

Em ơi ! xin ngày mai trong thế gian ta cùng say hoa nắng
Em ơi ! tình duyên ta còn đây trong ngút sâu ngàn sao

Trong tiếng ru
Ôi ! thiết tha
Cho tâm hồn
Của người mới vừa yêu...

                   


 

Góc phố tìm tình xưa

Ngày xưa ấy khi về ngang phố
Đôi mắt ai đỗ bóng trên đường
Đêm mang tối phủ trên cành lá
Vội bước nhanh qua một bến sông

Màu nắng hồng ngọt ngào hoa cỏ
Như lan hài đỏ trong mắt tôi
Niềm tha thiết khi xa bạn hữu
Nhớ từng chiều rượu rũ tình sâu

Rồi một ngày ai sầu ai nhớ
Sẽ vì nhau nức nở đêm thâu
Mắt ướt vương bờ mi rụng vỡ
Chờ ai về đơn lẽ chơ vơ

Chuyện như thế nhắc chi thêm khổ
Biết ai còn thương một bóng cô
Góc phố một mình đêm lẽ bước
Nhớ năm nào tay nắm bàn tay

                       


 

GỬI EM

Ta gởi cho em mùa hoa Hà nội phố
Khi tâm tư vọng nhớ cố hương xa
Nhớ gió đưa ngọn trúc ngã là đà
Em hoan hỉ mân mê từng chiếc lá.

Ta nhớ em trong mùa hoa sữa trắng
Tỏa nhẹ thơm ta ngây ngất cõi lòng
Đôi ta vui trong hương sắc tình nồng
Ôi ! Có phải tình là hoa với mộng.

Nhớ không em trong những  mùa thu vắng
Lá vàng rơi lăn nhẹ bước chân run
Ta bên em , ôi ! Hai giấc mộng chung
Cùng vui sống trong niềm hạnh phúc.

Ta lại gởi em đêm trăng Hà nội
Cho môi xinh em hé nụ cười tươi
Ngàn sao kia như tha thiết gửi lời
Như thầm chúc cuộc tình đầy ủy mị .

                                  


 

GỬI ĐỜI

Viết gửi cho ai một chữ đời
Mấy Xuân phiêu lãng lắm chơi vơi
Một chút tình duyên linh hồn đợi
Xuống cuối trời trôi dạt mênh mông

 

Xuân năm ấy kề hoa góp mặt
Thắt tâm tư khi ngắm nhìn ai
Dáng mảnh mai hoa tóc nụ cài
Môi mùi mận chín khi mai nở

Cho ai đó chữ hờ vương vấn
Được nuôi bằng ánh mắt vầng trăng
Chiếu sáng ngà hoàng hôn lẻ bóng
Đưa mắt nhìn đắm đuối xa xôi

Ôi ! Hồn người  tâm tư bất tận
Tẻ nhạt nào ! Hận lắm hỡi người

Nỗi niềm ! Nụ cười thay câu ngỏ
Chút dòng thơ tỏ giữa canh thâu


 

Gửi hồn qua ý thơ

Ý thơ nào gió hồng mượn gửi
Để mộng tình ngửi gió hừng đông
Thiên duyên kia thắm chữ đôi dòng
Góp mộng lòng ! Sơn khê mấy nẻo

Bóng tường vi vọng theo hồi tưởng
Người bên sông còn có vấn vương
Thương khoảnh khắc ngày nào xa vắng 
Nhờ gió lăn mớm hộ nụ hôn

Giữa trời đông hồn ai thương nhớ
Biết làm sao vời vợi lỡ làng  
Se sợi chỉ mang từng ánh mắt
Kéo hoàng hôn phủ hắt bến sông

Từng ngày qua mỏi mòn chờ đợi
Phút giây này vẫn thế thôi sao
Ước hôm nào nhịp cầu cùng nối
Để bên nhau sưởi vội lửa hồng

 

.
Đông Hoà tên thật Nguyễn Chí Hiệp. Ông là một nhà thơ hiện sống tại Việt Nam.
Liên lạc: nguyenchihiep2001@yahoo.com