Còn chăng ngày ấy bên em
Thoáng hương ấy sao như mộng ảo
Cuốn giữa đời nghe vấy niềm đau
Thuở ngày qua xâu chuổi ngọt ngào
Sao biến mất nỗi lòng băng giá
Ôi ! Vì ai nửa hồn ta chết
Sóng tình xưa vương vết thời gian
Bên khói sương thảng thốt mơ màng
Trong cõi thứ bàng hoàng xúc động
Đêm giá băng vọng hồn trở lại
Mang niềm đau trao vội trăng sao
Trái tim kia ngưng đập ngày nào
Chao động khi nhìn em xao xuyến
Vầng mây xanh trôi theo luân chuyển
Khuất mây xa quyện sắc cầu vồng
Trông như kia ô thước ai xây
Ai nối lại cho tơ hồng xoắn chỉ
Nhưng hỡi ơi ! Tình đi không lại
Em đâu say rũ mộng tàn canh
Thấy mong manh trong nét hoang tàn
Như thu muộn vừa sang thoảng bóng
Thế sự ơi ! Đong đầy trắc ẩn
Mấy sầu thương vẫn sẽ đa mang
Có oán than thì cũng đã tàn
Thoáng hối tiếc tình xưa hoài hận
Cô Đơn
Âm vang như sóng
cồn dội lại
Cơn buồn dâng tê tái trái tim
Quanh ta tất cả vẫn lặng im
Kê giấc ngủ hồn đâu chìm đắm
Bờ mi đen ! Môi hồng đỏ thắm
Mặn giọt tình ướt đẫm má xinh
Tóc rối hồn côi mơ hình bóng
Nghe buồn văng
vẳng nhẹ tiếng lòng
Xa
xăm dặm trường trong gió lốc
Đêm hoang thỏ thẻ khóc trăng sao
Sương khuya như muối xát vào hồn
Ru cảm nỗi niềm dồn trí óc
Rồi mấy thu bầu trời lại khóc
Kéo
mây mù xóc đổ lệ rơi
Gợi tiếc thương cho dạ bồi hồi
Đêm ngồi giữa cô phòng mơ mộng
CHA CON và QUÊ HƯƠNG
Cha tôi đã có một thời trai trẻ
Bỏ phòng the theo tiếng gọi non sông
Mỗi chiều đông thương đồng lúa chín
Có mẹ già tựa cửa chờ chinh nhân
Cha tôi đi lần ngày xưa chinh chiến
Trên bưng biền năm tháng chẳng đoàn viên
Tóc mẹ tôi ngày xưa nay đã trắng
Bởi từng mùa như bà đếm từng trăng
Tóc mẹ tôi ngày xưa nay vẫn trắng
Thương chồng xa cách mấy mùa măng
Đứa con xưa đã lớn giăng thử thách
Cũng trí dũng hiên ngang không sống thừa
Vì quê hương núi sông cha chưa biết
Trong lúc hành quân biền biệt nơi xa
Được tin cha vừa mất u uất lòng
Cha tôi đã hy sinh chẳng vì mình
Rồi từng trăng chờ con mình mẹ đón
Như những ngày non mẹ đứng chờ cha
CHÍ HƯỚNG
Một ngọn bút xây nên chế độ
Tựa lưng trang sách đỡ non sông
Chí dũng ấy đông phong cũng nể
Sức làm trai thân để sa trường
Không nhụt chí hiên ngang sông núi
Giúp non sông vui cảnh thái bình
Dù một ngày sẽ phải hy sinh
Nghiệp lớn ấy vì dân đáp trả
Nay bước về người mang nghĩa cả
Trên quê hương đang đổi sắc màu
Thương nước non sau những chiến tranh
Nay thanh bình đón mừng hạnh phúc
Đến cuối đông chúc người viễn xứ
Thư đôi dòng gửi đến phương xa
Dân Việt ta hát khúc hoan ca
Không phân biệt nhà nhà thân ái
CHỚM HẠ
Khi hè đến gió xuân ngưng thổi
Hơi ấm nào nỗi muộn ngày xuân
Lòng phân vân nhìn cánh hoa tàn
Đơn chiếc lẽ một mình mỏi gối
Cuối mùa xuân không hoa ngập lối
Chỉ ánh dương che mất trời thôi
Nhẹ hương môi trút tình không vội
Hỏi người ơi ! Có nhắc ngày qua
Trông về xa hương như thoang thoảng
Ngỡ vừa nghe câu hát đời thường
Em có biết khi xuân vừa hết
Đến hạ rồi tôi chết người thương
Trời Hỡi ! Em đi khi sương sớm
Rắc màu mây dớm bước mưa về
Mưa về đâu dâng sầu ô thước
Để mình ta đứng trước ngõ chờ.
CHỜ TRONG KỶ NIỆM
Đứng trước ở trên triền dốc cũ
Ta chợt nghe héo rũ con tim
Nghe khóc thương từng bước gọi tìm
Ngày xưa ấy niềm đau kỷ niệm .
Ngước mắt nhìn bầu trời im tạnh
Không vi vu tiếng gió thổi manh
Nhớ tình xưa giấc ngủ yên lành
Ta chợt nghĩ buồn trong tiềm thức .
Ta đứng trên sườn đồi vuông vức
Mộ em hoa thơm nức đầy quanh
Nơi em đang giấc mộng yên lành
Mãi sẽ nghìn năm không tỉnh lại .
Ta chợt muốn như loài cỏ dại
Dưới chân em mặc những ngày qua
Để ru em tình khúc mặn mà
Mặc thế sự trôi qua năm tháng .
Chờ ai trên Bến
Ngự
Ta bước chân về thăm nơi bến Ngự
Nhìn hàng cây thư bóng bên đường
Dòng sông Hương còn im lìm lặng lẽ
Đâu con thuyền đang rẽ lối từ xa
Bến Tiêu Tương dịu buồn ta lưu luyến
Suy tư nhìn bóng nước lạnh mây xuyên
Như nức nở khóc thầm đêm huyễn hoặc
Bẽ bàng nghe vằng vặc khúc Nam bình
Trăn trở theo thời gian nhìn quá khứ
Giữa đời thường ai nhắn nhủ cùng ta
Thương nhớ ai tàn năm canh tình lạ
Theo giọt sương sầu qua bến cô liêu
Gió thổi mây đêm đem nhiều sao trắng
Phút tàn canh văng vẳng mối tơ duyên
Bên thuyền hoa vương vấn nợ ân tình
Năm xưa ấy vịn trăng thề tinh khiềt
Khúc nam ai , xang xề ai khúc tiết
Theo đàn khuya tha thiết tiếng ngân dài
Nhớ khúc tấu lời trao tình hoan ái
Vẫn nhẹ nhàng rộn rã tiếng loan thề
Mối thệ duyên trần ai lần đính ước
Nơi công viên buổi trước ta gặp nhau
Rồi chân xoáy nhào đi theo sương gió
Nay về đây chờ vọng gọi thời gian
Ơi hỡi ! Con thuyền nan năm xưa cũ
Đã chở ta từ bến Ngự sông Hương
Giờ vương vấn phút ngày nào luyến nhớ
Nơi Hương Bình năm cũ kề vai nhau
18.02.06
Chờ em ngày xưa hoa
mộng
Hôm nào hẹn em bên bờ suối vắng
Chiều hoang sơ nét ngọc mờ sương
Đêm tha thiết để rồi mai xa cách
Bốn phương trời ai sẽ trách tình ta
Áo tím xưa hoa cài len màu tím
Mấy mùa thương ta tìm mây im lìm
Trong giấc điệp nhìn em tim ngấn lệ
Nghe u sầu say sóng những đê mê
Tìm về mùa đông suối vắng nằm chờ
Hồn thì ngật ngờ chiều vàng thẩn thờ
Người ơi ta nhớ người đã thật nhiều
Bên đời ai nhắc đến chiều trăng tà...
Đêm mơ suối xa nghe lời hẹn ước
Suối ơi có theo rước bóng trăng vàng
Ta ôm vì sao lòng vang tiếng nguyện
Khói thu tàn quyện lấy bóng đôi ta
Rồi ngày qua đã xóa nhòa dĩ vãng
Trời chia ly ta thét vạn tiếng sầu
Giờ ngăn cách hỏi người đâu có nhớ
Còn còn chờ ngày hoa mộng năm xưa
18.02.06
Chờ người phương xa
Gió thổi cho mây gợn bốn phương
Chiều về ánh nắng ngã bên đường
Ai đi tình cũ buồn chim sáo
Kẻ ở duyên sầu cánh nhạn thương
Cuối biển loang mờ màu khói quyện
Cùng trời lấp lánh bóng mù sương
Long lanh nước mắt ai rơi lệ
Tím ngắt hồn mơ vọng cố hương
16.02.06
Chờ Xuân
Đi đến tìm Xuân
Tay nắm bàn tay
Nghe tiếng Xuân về
Mùa Xuân ! Niềm vui của trẻ thơ
Mùa Xuân ! Về trên lối người đang yêu
Hạnh phúc đem thật nhiều
Hân hoan đang tràn ngập thế gian
Xuân lời chúc ! Vang tiếng cười
Bao lì xì trẻ nhỏ tìm Xuân !
Thương nhớ đến nàng Xuân
Vừa ngủ trên vai nàng ! Lại thức mắt chàng
Long lanh nắng chiều
Chờ mai đến
Xuân sang cho người năm mới yên vui
Xuân ơi ! Ai cũng nhớ mùi hương
Qua hết đêm giao thừa
Dáng nàng Xuân đến rồi
CHIẾC BÓNG CỦA EM
Có phải em là bóng của tôi
Mỗi đêm chưa ngủ thấy em rồi
Em như ánh mắt tôi vừa tưởng
Một chút thương yêu vướng tâm tư
Em có biết khi ngồi thao thức
Nghĩ đến em nức nở con tim
Trong mơ ảo tìm đâu tháng cũ
Một ngày xưa đã rũ lời thề
Ta ru em giấc ngủ đê mê
Yên giấc điệp cõi hồn tê tái
Ngoài xa bầu trời đêm êm ái
Ngủ đi em ! giấc của dại khờ
Khi em ngủ ta vừa tỉnh mộng
Suốt năm canh ta ngắm nhìn em
Nhìn kia ánh sáng xoá đêm đen
Bình minh đến em tôi còn ngủ .
Chiếc bóng
Đời rồi sẽ như thuyền viễn xứ.
Én nhạn nào lữ thứ chơi vơi .
Cõi lòng ơi ! Sỏi đá khô cằn
Người xa vắng ! Đời thôi chiếc bóng .
Trong nơi đâu ! Nỗi sầu nghiền ngẫm .
Những tâm tư chôn đáy vực sâu .
Mang về đâu ánh sáng ngã màu .
Trời hiu quạnh niềm đau muôn thuở .
Đêm vắng hồn mơ thêm giá lạnh .
Canh cánh lòng theo gió thổi manh
Nắng chiều đông hanh tái cô phòng
Ngồi vợi mắt âm thầm trông ngóng
Còn không ? Cuộc vầy ! Là bễ khổ
Bóng mây ngàn cô lẽ cuối thu
Như tầm vu giữa đời tăm tối .
Chiều buồn ! thương tiếc lối mòn xưa
Chiếc lá tự tình
Chiếc lá dưới trăng ngà thổn thức
Trên cao giữa trời đêm sáng rực
Ngôi Sao dỗi hờn rồi ấm ức
Hỏi lá , trăng ! Mai sẽ ra sao ?
Lá lặng lẽ rơi ! Trong giá lạnh
Nhẹ nhàng mành gió se sẽ đưa
Giữa thinh không xuống đời ! Cuối mặt
Cuốn về đâu mặc ánh trăng thanh
Đêm một bóng nỗi sầu hiu quạnh
Trở canh ! Lá khóc suốt trăm năm
Hỏi vầng trăng tìm khúc tự tình
Niềm thương nhớ khi nhìn trăng tỏ
Chiếc lá dưới trăng ngà nhỏ lệ
Khối sầu vương mê mãi dâng cao
Tương lai đâu muôn kiếp nào chờ
Đêm tối ! Bóng mờ vây kiếp lá
CHIỀU CÁT
Chiều cát bay về đâu
Nhìn thấy gió cuốn sầu
Đời trinh nữ khóc thật sâu
Xót thương đâu nhiều lần
Mộng vẫn cạnh sóng biển khơi
Trời hôm tối môi kề môi nước mắt rơi !
Khóc chi khi đời ta mang những niềm tương tư lỗi thề
Men ấy em còn có say , thôi nhé ! ôm sầu viễn du
Hãy đi cùng nhau vội về ký ức dù không còn chung đời
Đời em đó như biển cát
Trắng xoá tim tôi thơm mát một thời
Giờ không nói nên câu đầy vơi
Bóng ai ! rời cuối trời trôi mau
Về dĩ vãng đào tìm kỷ niệm xưa
Cho em nhìn về những ngày sầu chưa biết vui .
CHIỀU MUỘN
Chiều hôm ấy gió đâu về muộn
Cuốn trôi dài trên đỉnh hoàng hôn
Sao nghe như tâm dạ bồn chồn
Đâu tiếng gió trong mưa khóc nối
Có phải chăng ! khi trời vừa tối
Hoàng hôn đang phủ gót chân mây
Gọi sao đêm ngàn ánh mịn đầy
Ôi ! trăng đó giữa mây biên biếc
Vì sao mang nỗi sầu da diết
Một đêm trường tha thiết vì trăng
Ánh sao văng rơi rớt đâu rồi
Buồn ai oán cung sầu đã lỡ
Đêm không trăng lòng ai bỡ ngỡ
Hỏi rằng sao nói gọi hửng hờ
Dưới cuối vây từng bóng sương mờ
Rồi giã biệt bình minh vừa mở .
CHIỀU XƯA
Chiều về ngang qua phố cũ
Thấy người con gái tôi thương
Mấy thu qua không được gặp
Nhớ sao thương sao mấy chặng
Để rồi ôm lấy đau thương vô cùng
Em ! người con gái cao nguyên
Em ! người con gái thuyền quyên
Tình duyên đêm trăng hò hẹn
Tình duyên mấy thu đợi chờ
Ngỡ ngàng khi cách xa em
Lỡ làng trong giấc mơ êm
Âm Thầm ! âm Thầm ! âm thầm
Nghe xót thương ! em đi rồi !
Cuối cùng ! em cũng không còn
Thôi đành gặp nhau trong mơ
Thôi đành gặp nhau trong mơ
Trong mơ.......