Thơ Đông Hoà

Mục lục ePoetry

 

ĐỢI CHỜ

Ta đứng chờ em dưới cơn mưa
Xa kia phố vắng gió lưa thưa
Nghe vừa lạnh con tim tê tái
Sóng trong lòng ai oán từng câu

Ta đứng chờ em dưới mưa ngâu
nước tung toé giọt toả muôn mầu
Ngước xa mong bóng hình em đến
Ngẫm miệng thì thầm hỏi em đâu

Ta đứng chờ em đã rất lâu
Không thấy được em lại lo âu
Em ơi không hiểu em có biết
Tôi vẫn chờ em cuối ngõ sâu

Dợm bước mừng vui khi em tới
Ôi ! vui sao em đã đến kia rồi
Nghe như quên những phút bồi hồi
Bao sốc nỗi tan trong tiềm thức

                          

LÝ BẠCH ĐƯỜNG THI

Tôi có người quen tên Lý Bạch
Từ lâu vạch trước mấy ngàn năm
Viết lời thơ nhằm tụng Tân Đường
Cho Vua Chúa Dũng Long đương thế

Ngàn năm trước về thời họ Lý
Vì ngôi vua Thiên Tử triều Đường
Đã đương nhờ Lý Bạch tân thơ
Dùng câu chữ đỡ an non nước

Được khuyến khích ông liền trước tác 
Các Đường thơ bảy chữ ra đời
Lúc đương thời ai cũng suy tôn
Một Văn Thánh tài cao Thiên hạ

Đường Đế đã phán ra chỉ dụ
Nói rằng thơ truyền thụ khắp nơi  
Tới các Họ toàn dân cùng biết 
Để cuối thu viết sử Đường Thi

Thật xuất sắc một tay thi phú 
Trên non sông theo cú thất ngôn
Khắp muôn nơi dù chốn quê làng
Ai cũng thuộc danh thơ họ Lý

                         

 

RÊU PHONG

Ta chợt hỏi Hoa soan về mấy độ
Mùa thu về ai đơn lẽ bóng cô
Gió xa kia nghiêng đổ bóng mây chiều
Phơn phớt nhẹ tường xưa rêu phong ố !

Ta đã hẹn em trong mùa thu trước
Chiều mây vàng hơi lạnh rước heo may
Thổi cho mây bay mộng ước dài ngày
Trong đơn lẽ bình yên ta đứng đợi.

Mùa thu ấy đợi hoa soan hé nhụy
Tay ta run nâng nhẹ cánh hoa thơm
Hoa như đơm giọt ngọt lịm mơ màng
Em đang đó ta nhìn trong giấc ngủ .

Mùa thu ấy về bên ta trong ủ rũ
Cũng gió cao nguyên ru nhẹ tầm hoa
Cánh hoa kia nay đã sớm nhạt nhòa
Nơi tường cũ riêng mình ta tư lự.

                                 

 

VŨ NỮ THÂN GẦY

Trên sàn nhảy nhìn em thoắt bước
Theo nhịp đàn em bước đi nhanh
Chiếc váy đầm như mãi xoay quanh
Nên nhìn mãi không đành rời khỏi .

Trong đèn khuya nhìn xong tự hỏi
Tại vì sao em lại ở đây
Để mỗi đêm những kẻ đầy tiền
Cứ tìm đến dập vùi thác loạn.

Tôi nhìn em mang niềm thương cảm
Nỗi lòng như trám một niềm thương
Thương thân em vũ nữ thân gầy
Nhiều buồn khổ sau đêm vầy cuộc.

Em hỡi em rượu nồng em chuốc
trong cơn say em nuốt sầu thương
Mặt thế gian vương mãi cõi người
Khi mang kiếp tươi đêm ngày héo .

Rồi khi tỉnh nỗi lòng đan chéo
Khối sầu thương theo nụ hoa tan
Em mang chi kiếp sống buông thân
Để năm tháng hoa tàn nhụy rữa .
 
                                

 

BÊN DỐC TÌNH YÊU

Ta đứng đó nhìn về xa khuất.
Khói sương mù thâm thấp đồi cao
Gió như chao gẫy nhẹ mây vào
Như đảo nhẹ hoàng hôn vừa thức.

Bỗng ta nghe cõi lòng ray rứt.
Khi thức nhìn kỷ niệm ngày xưa
Ta bên em mộng mấy cho vừa
Nhưng chưa lúc gởi trao tình ái.

Ta ngồi lại bên hàng đá nhỏ
Nhìn xa kia dốc cỏ quanh co
Cũng nơi đây những buổi hẹn hò
Ta em đó thả hồn trêu cỏ.

Ta lại đứng bên đường lộng gió

Có mùa xuân nhỏ lệ cho em

Dưới hàng thông đem nhẹ mây vàng

Như dỗ nhẹ màn đêm vừa đến  .

 

                                 

  

 

MÙA XUÂN HỎI VỢ

Trời hửng sáng mùa xuân sắp đến
Vội trao hoa mến chúc người thân
Vẫn nhành mai xưa ấy ân cần
Xin lời nói lần đầu mới ngõ .

Em đứng đó mắt nhìn e thẹn
Như gót hồng cái thuở cài then
Muốn làm quen nhưng lại ngỡ ngàng
Vì buổi sáng mới sang chạm ngõ

Cứ thế tình như vừa bỏ ngỏ
Nhớ ngày xưa cứ đỏ mắt tìm
Em còn nhỏ nên tôi không mến
Nay thấy em rồi lại đến thương .

Gót ngọc ngà thân em thuần khiết
Tuổi thanh xuân như viết bài thơ
Trong mộng lâu đang vẩn vơ tìm
Nàng Tiên nữ xiêm y lộng lẫy .

Hôm nay trên đường xây duyên mới
Tôi bên em xới những ngày qua
Như trong kia có phút mặn mà
Của đôi bóng trái tim hạnh phúc .

                              

 

Việt Nam hận thù và tuổi trẻ

Việt Nam bốn ngàn năm văn hiến
Một ngàn năm nô lệ rất lầm than
Trăm năm qua dưới ách giặc Tây
Hai mươi năm hận thù nội chiến

Bao thống khổ Việt nam tang tóc
Hằng triệu người ngã xuống vì ai
Khóc làm sao khô giọt lệ rồi
Đành giương mắt trôi qua thế sự

Trên non nước thây tràn máu thắm
Tuổi trẻ nào ! Ai đốt thiêu thân
Chí làm trai vì nước vì dân
Sao lại để sự đời cương tỏa

Ôi ! Việt Nam đất nước tôi yêu
Đến bao giờ sẽ hết điêu linh
Con người Việt đậm giòng máu Việt
Không hận thù chỉ mến yêu thôi

                      

1974

 

Xa khuất

Gió thổi cho mây rộn ngút lên
Trùng dương sáng lóa ngọn đăng đèn
Hải âu lẻ bóng rưng rưng mắt
Quyên di đơn bạn lệ mờ hoen

Xót bạn u hòai lòng thêm nhớ
Thương người tha thiết dạ không quên
Tơ duyên bóng rũ ai xa khuất
Lặng lẽ nhìn đời mãi bấp bênh 

 

ÁO MỚI ĐỜI EM

Có một lúc tôi ngồi thưa đáy mắt
Ngắm trời xanh nghe thắt trong tim
Hỏi sao mãi trôi trong nhung nhớ
Gió đâu về lẩn một khúc nghê

Đời vẫn thế cứ trôi đi mãi
Sao ta say để cố quên người
Hôm qua kia trúc bóng xinh tươi
Trong áo mới đã rời ta mãi

Ôi ! sao dòng đời kia vẫn chảy
Mặc thế nhân nhưng mắt sao cay
Ta khóc ư ! vì sao ta khóc
Để nhớ ai sương khói hình hài

Một ngày xưa ra đi mãi mãi
Có còn chăng chút ít thời gian
Một khắc qua nhanh chóng lụi tàn
Âm vang đó khúc sầu tống biệt

Hỡi em ! khi mùa thương tha thiết
Ánh trăng vàng có biết nỗi mong
Chờ ai đây khi bóng sáng hồng
Nhớ áo mới một thời xa mãi.

                             

 

ÁO TRẮNG NGÀY XƯA

Ngày ấy em trong tà áo trắng
Bước đến trường hoa nắng lượn đưa
Gió lưa thưa theo bóng diễm kiều
Trên dốc nhỏ chân son chậm bước

Tôi lặng đứng nhìn em tha thướt
Thầm ước mơ ngỏ trước cùng em
Một lời thương tôi đã nhủ thầm
Nhưng không tỏ vì sao không hiểu

Có lẽ chăng em là mộng ước
Của đời tôi ấp ủ năm canh
Tôi mơ say trong những an lành
Em nơi đó cùng tôi chung mộng

Nhưng mộng ấy nào đâu hiện thực
Bởi vì tôi theo bước chinh nhân
Nặng vai mang súng thép quân hành
Non sông ấy tôi còn nặng nợ

Hôm nay lối xưa tôi vừa đến
Mái trường đâu chẳng bóng hoa cài
Gió như lay nhè nhẹ từng cơn
Làm xao xuyến tâm tư người trở lại.

                                   

 

Áo Trắng chiều bay

Áo trắng nhủ hương thoảng tóc bay
Chiều say theo gió ! Bỏ ngọn đùa

Qua cầu bóng nhật lùa gót nhỏ

Bừng sáng ngõ về cỏ lót chân.

Em đẹp lắm ! Muôn lần ao ước
Nên nhớ thương trước buổi hoàng hôn
Đâu duyên đôi tha thiết cõi hồn
Trong giấc ngủ sóng cồn mộng mị


Tiếng em nói ! Tâm hồn suy nghĩ
Hơi thở nào đi đến con tim
Cho tình yêu dệt khúc nhạc chìm
Đôi môi nhỏ nhu huyền mấp máy

 

Đời là thế ! U hoài một nỗi
Mong chờ ôi ! Hạnh phúc men say
Nhớ áo trắng lung lay theo gió
Lộng giữa chiều đã bỏ đi xa

 

                     

 

Ý CHÍ

Tay  ta nắm bàn tay
Chân hãy bước trên đường
Để hướng tới ngày mới
trên quê hương . Ơi ! gọi

Ý Chí ! Soi bóng cờ
Chờ phất vang tiếng ca
Cùng xông pha ra trận
Thân trả nợ nước nhà

Ta tiến quân ngàn xa
Vượt qua bao đồi núi
Vun vút cuối chân trời
Đời dù bao gian khó

Hãy ! Nhớ ta là trai
Hãy ! Vì tình non sông
Quyết tâm không cúi lòn
Xiết vai một lời son

Tay còn nắm bàn tay
Dù tan mất hình hài
Ta hãy cứ một lòng
Vì Việt Nam mến yêu .

 

            

BÉ YÊU

Em Là em bé yêu
Chiều chiều đòi nũng Mẹ
Tối tối lắc vai Cha

Ông Bà hai tay nắm
Be be buớc từng chân

Em là em bé thuơng
Ôm Mẹ lại níu Cha
Kéo Ông Bà nhõng nhẽo
Cả nhà  theo dỗ dành

Vui cười bé ngước mặt
Hay háy ngoảnh mắt nhìn

Nhìn Cha rồi nhìn Mẹ
Ngắm Bà rồi ngó Ông

Mai đây em bé lớn
Em ước mơ và mong

Trong lòng sẽ nhớ mãi
Những vòng tay thân yêu

Mỗi chiều em nắm với
Ôm ấp những ngày thơ

              Đông Hòa
 

Xuân 1972

 

BÌNH MINH HẠNH PHÚC

Một buổi sớm màn đêm vừa hết
Gió vừa ngưng không vết sương mù
Ta nhìn thấy âm u hửng sáng
Chấm đầu Đông rạng mặt trời hồng .

Nhớ thuở ấy ta em trông đợi
Một ngày mai chung bước đời nhau
Trong mơ say duyên ước hẹn thề
Bên thảm cỏ mâm mê hạnh phúc.

Thảm cỏ ấy giờ nay cũng vậy
Cũng màu xanh đầy những ân tình
Ta lê mắt lặng thinh thương nhớ
Khi vừa tìm ôm bóng chờ ai . 

Ngày sẽ đến lá hoa ngây dại 
sẽ gom tình từ thuở trúc mai 
Để vui say duyên ước mặn mà
Cùng hò hẹn và xây hạnh phúc .

                              

Bài Thơ Tôi Viết Về Em

 

Em có biết bài thơ tôi đang viết
Kể về em cô gái nhỏ dịu hiền
Nơi đâu xa bóng dáng đứng lặng yên
Nghe ấm áp như chuyện tình đang chép

Đôi ta như một bài thơ đẹp ý
Cuộc ân tình duy nhất giữa đời thường
Bao vấn vương luyến ái ở trong tim
Như vang vọng như chìm trong huyền ảo

Ta bên nhau nhìn trăng sao đảo khuấy
Những ngôi vàng lấp lánh xoáy hồn ta
Nghe hơi nóng ấm từ đâu rất lạ
Truyền qua người lơi lỏng phút yêu đương

Rồi nhìn màn đêm trườn đi hối hả
Sáng bình minh sương khỏa nhẹ môi em
Ðiểm tô thêm cho hương sắc tình nồng
Trong hạnh phúc bài thơ hồng tôi viết

 

Bên nhau trong lễ tình nhân

Lễ Tình Nhân mỗi năm lại về
Vui buồn lê mắt nhìn người vui
Tim yêu rộn rã lùi quá khứ
Tìm giòng suối cạn nơi sơn khê

Năm ấy hoang tình như ngủ mê
Nơi hồ lâu mộng tiếng hẹn thề
Im ắng bên nhau lời thỏ thẻ
Lẳng lặng trăng hè đứng tỉ tê


Rồi từ đó đam mê sâu đậm
Thần ái tình mở cửa tâm hồn
Niềm thương luồn sâu  tâm trí
Dù bóng thời gian hững hờ đi

Hôm nay ngày tình yêu trở  lại
Hái cành hồng thay tiếng cõi lòng
Chuyện chúng mình mãi sẽ cùng mong
Đôi tim đỏ nụ hôn môi mọng

                       

 

 

Bóng hồng đêm hoang mộng

Chợt nhìn thấy bóng hồng dần khuất
Suối lòng như chất mấy yêu đương
Chiều nhớ thương đẫm ướt tâm hồn
Đâu nhung nhớ ôn ngày gặp gỡ

Mùa hạ đến giữa đêm bỡ ngỡ
Cận kề mơ ái với tình nhân
Kiếp đơn phương ngơ ngẫn từng giờ
Chờ hạnh phúc suy tư ! Lệ nhỏ 

Thời gian lao ! Mấy mùa trăng tỏ
Trăm năm qua vò võ đợi chờ
Xót cho thân ôm hoài dáng ngọc
Trong giấc nồng lưu luyến đắn đo

Nơi lầu hoang so chân lối cũ
Vai ai gầy liễu rũ bình minh
Đam mê ! Tay đón vịn ân tình
Ru giấc điệp một mình lẻ bạn


 

 

Bến trăng thu

Thu mang heo may về theo mây
Sương khuya lan theo bóng nhỏ gầy
Giọt thưa tí tách đầy cung vắng
Hỏi lòng thoang thoảng nhớ ai đây

Nhìn mây mang hơi gầy muôn nơi
Vi vu mang gió gởi đôi lời
Xa đâu bên ấy hoàng hôn thở
Ân trường ai lỡ giọt sầu rơi

Lướt thuyền rời bến theo trăng trong
Trên sông con nước chảy xuôi dòng
Biết chăng nơi đó người có biết
Nỗi tình ai oán những hoài mong

Mùa đông sang tâm hồn trắc ẩn
Chôn tim sâu ngây ngẩn phân vân
Bến mơ luân vũ chiều tha thiết
Trăng mờ ai lưu luyến ân cần

                        

 

BỜ MÔI

Hôm ấy mưa vừa ngưng nhỏ giọt
Chợt nhìn đâu sót nước môi em
Bờ môi xanh tái lem rét mướt
Tôi vội hôn lên sưởi rước môi .

Chữ tình ấy mỗi đêm chờ đợi
Khi trời buồn vợi nhớ mưa rơi
Nhớ giọt nước trên tay vơi nước
Thương người ơi ! chân ướt môi run

Bởi chữ yêu cung sầu ai giữ
Cuộc tình yêu sao cứ tìm trông
Đông vừa qua mưa hết lâu rồi
Sao còn tưởng môi vương giọt nước

Chiều mây giăng rước sầu trinh nữ
Ta bên em giữ giọt mưa rơi
ngỡ môi như ướt vì mưa thấm
Ta đến tìm sưởi ấm vầng môi .

                           

BIỂN HÁT

Một chiều ngồi đây nghe biển hát
Mang hạt cát quê hương nồng nàn
Thổi về đâu chứa tình non nước 
Của ngọn gió hè trước nắng trưa .

Biển vẫn hát đưa lời thương nhớ 
Thơ thẩn đâu trơ ngọn sóng xa
Ru thật nhẹ tâm hồn cao cả
Cát mịn kia ai trả vội bờ .

Chiều qua ngâm thơ nghe biển hát
Hát lời ru chan chứa tình quê
Quê hương ôi ! đó niềm yêu dấu
Như thuở đầu nôi mới vừa sinh .

Tình thương ấy làm sao quên được
Biết làm sao trước nợ non sông 
Không đành giông mắt nhìn thế sự
Cứ mãi xoay như biển cát dài.

Ai biết cho tâm hồn trước biển
Của một đời viễn xứ tìm yên
Mang một nỗi niềm sâu vô kể
Khi chiều xế bóng nhớ quê hương .

 2005                         

 

BUỔI HOÀNG HÔN 

Ta chợt đến bên em chiều tắt nắng
Mặt trời vàng đỏ hắt dưới tầng mây
Nghe yêu thương trổi dậy giữa tâm hồn
Ta hái nhẹ hoa trao ngày gặp gỡ

Em chợt đến bên ta , ta cứ ngỡ
Trời xanh kia nay bỗng rũ lòng thương
Đưa em ta đến chốn của thiên đường
Xây duyên ước trong đêm cùng thề nguyện

Nhưng tình yêu có ai mà hiểu được
Vì cuộc đời có vui mãi đâu em
Trong một đêm không ánh trăng vàng
Em đã mất cõi lòng ta cũng chết !

Ta nâng nhẹ một cành hoa đỏ sắc
Trên mộ em nghe se thắt tâm hồn
Em ngay kia trong giấc mộng chôn
Ôi ! Hạnh phúc của ta ngày xưa ấy.

                                   

                        

1985

 

Buổi học đầu tiên

Hôm nay em đến trường
Tung tăng trên lối nhỏ
Trường em nào sân cỏ
Nào Phượng đỏ hai hàng

Hôm nay em đến trường
Trước cổng cái băng rôn
Chữ đề ngày khai giảng
Em mới biết hết hè

Hôm nay trường em vui
Như hôm kia ngày tết
Em thấy bóng Thầy Cô
Bạn bè đông rất vui

Em chào ! Rồi em hỏi
Cùng bạn xếp hàng đôi
Vào lớp em nghiêm nghĩ
Buổi học mới bắt đầu

 

8.1972

 

 

BƯỚC CHÂN THEO TIẾNG ĐÀN

Ta ! Cùng vang hát lên cho đời vui
Một chí hướng vì tương lai

Hãy hát ! Cho người mình yêu lời say đắm nồng nàn
Một câu nói mê say

Lời ân ái ai trao đắm đuối
Một ước mơ thần tiên trên thiên đường tình duyên mộng

Lời người vang xa mãi !
Tình người theo ta mãi !

Hãy đàn lên ! cùng thế giới đi vào ngày mai
Một thế giới của chúng ta 
 
Vì ngày mai tìm đến trong
Tình duyên mộng

 

 

BƯỚC CHÂN Vì TỔ QUỐC

Anh em ta cùng chung quê nước Việt
Cũng chung mang dòng máu đỏ da vàng
Trái tim ta tuổi trẻ sống hòa chan
Cùng tiến bước dội vang đường tổ quốc.

Anh em ta dốc hai bầu nhiệt huyết.
Gác tay nhau chung bút viết tình ca.
Trên non sông ta liên khúc khải hòan 
Mừng chiến thắng hòa tràn hạnh phúc.

 

Ngày lúc ấy rồi đây không xa nữa

Sẽ đến ngày đón ngọn lửa tương lai

Chí hướng ta đâu phải sống một ngày

Nay vĩnh viễn vì trái tim tổ quốc .

 

Tổ quốc ta bốn ngàn năm văn hiến

Lớp sử ghi bao chiến tích hùng anh

Bước quân hành theo năm tháng chiến chinh

Mang nghiệp lớn trọn một đời gìn giữ .

 

                                      

Cánh Chim Giữa Mùa Xuân

Tiếng chim buổi sáng vừa thức dậy

Chợt nhìn xa thấy áng mây trôi
Đôi cánh bay vào đời rất nhẹ

Trời trong lành mây lẽ trắng xinh

 

Qua sông nước ngẩn đầu nhìn lại
Nhớ lối bay xoay cánh hai vai
Da diết đường dài sao mê mệt
Tìm bóng ai kết ngọc ân tình

 

Mùa Xuân đến tinh anh sương sớm
Trời mịn màng đơm nắng bình minh
Chim líu lo vịn cành khẽ hót
Rộn rã nào lọt giữa đôi tai

 

Rồi ngày mai cùng mây cùng gió

Có đôi chim lặng lẽ đưa tình
Chữ duyên nhìn lữ khách dừng chân
Xây hạnh phúc giữa mùa Xuân mới

                           
                            

 

 

.
Đông Hoà tên thật Nguyễn Chí Hiệp. Ông là một nhà thơ hiện sống tại Việt Nam.
Liên lạc: nguyenchihiep2001@yahoo.com