| Thơ Hồ Chí Bửu | ||
| Mục lục ePoetry |
Virus hcb.. Em bảo thơ ta là virus độc vô cùng - nhiễm lan tới tim em con virus không thèm ăn trứng cúc ăn hoa hồng-hoa huệ-hoa lan..
Bài Hát Em Buồn Như Thánh Ca Bài hát năm nào em nhớ chăng ? cũng buồn, ray rức nốt fa thăng lời ca cao vút như chim hót ta ngẫn ngơ rơi một khúc trầm..
Tiễn Em Về Trời Mưa.. Sáng mưa sớm, mưa nhiều, mưa trẩy hội trên đường về ta ướt cả công danh đường xa lắc - một mình ta- vô tội. tiễn em đi- mưa có ướt-cũng đành..
Ngưỡng Mộ em ngưỡng mộ, yêu ta, rồi chán ta lão già bán vé số hôm qua bán luôn hy vọng và tuyệt vọng em đã đến gần, và đi rất xa…
Không.. có lúc ta tưởng mình là nhà hiền triết có khi ta nghĩ mình là gã trăng hoa nhà hiền triết không thèm chơi minh triết gã trăng hoa mà chẳng có một hoa..
EM TRẢ LẠI ANH ! trả lại anh mái tóc dài hoang dại nụ hôn tình ẩn giấu giữa bờ môi trả lại hết- những gì anh đã mất ! bởi từ em - vuột mất dấu chân đời!?
trả lại tôi - một người con xứ biển Nha Trang ơi. Sao để mất em rồi ? nếu anh được một phút nào linh hiển đem em về - vì em của anh thôi !
trả lại anh – tóc em dài hoang dại nụ hôn nào mật ngọt ở bờ môi hãy trả lại những gì anh đã mất em yêu ơi – anh lạc mất em rồi !?
cát vẫn trắng – gió vẫn hiền – ru ngủ em thì xa hun hút cuối chân mây nổi thương nhớ đong làm sao cho đủ; em yêu ơi - lệ nhỏ xuống đêm nầy ?
không phải đâu- có thể là sóng biển làm mặn môi - đàn ông khóc bao giờ ? ừ thì đi - có ai mà đưa tiễn ? chỉ một người - lặng lẽ đứng làm thơ…
CHỜ ĐẾN BAO GIỜ ? ta đã ngồi bao nhiêu ngày trên bến, đợi em về - và đợi đến bao lâu ? từng con tàu đi - từng con tàu đến tháng bảy về - trời chưa hết mưa ngâu !
thì cứ đi - để mình ta ở lại, cũng được thôi- ta cô độc quen rồi ! như dã thú cuộn mình trong củi sắt nằm ngây nhìn hoàng hôn lạnh lùng rơi.
em như khói mong manh qua vách núi rồi cũng tan theo cơn gió đại ngàn ta sót lại với nửa đời dong ruỗi tàn cuộc rồi chỉ hằn dấu chân hoang
ừ, thì chờ - và chờ cho suốt kiếp ? như hẹn hò từ buổi biết xa nhau ta trú ngụ trên vòng vây trùng điệp nỗi đớn đau – sâu thẳm - đến ngọt ngào ..
cũng có thể ta quên rồi ước hẹn giống như em đã quên mất lối về còn lại đó một cuộc tình nguyên vẹn ta tưởng mình vừa hết một cơn mê …
BUỔI SÁNG NHỚ NÀNG Nhớ con mắt ướt có đuôi Cái miệng chúm chím nụ cười nở hoa Nhớ xê xuống chút coi ta Tự nhiên thấy nhớ ông già Nam Sơn (*) ------------------------------------------------ (*) Thảo Nam Sơn, ông già chống gậy.
BUỔI TỐI NHỚ EM Nhớ em cái miệng chu chu Cái mỏ nhọn nhọn - ở tù như chơi Thôi mà, anh sắp đứt hơi Ngồi đâu gục đó đã đời chưa em.??
ĐƯA Ch.. DẠO PHỐ Đưa em dạo phố ban đêm Ngây thơ anh thấy em hiền dễ thương Mai sau lỡ đã vấn vương Trăm năm vốn vẫn vô thường Ch..ơi..?
LÊN NÚI LỄ CHÙA Đưa em lên núi thăm chùa Núi cao chùa rộng gió đùa mây bay Vào chùa em chấp hai tay Ta ngơ ngác đứng hiên ngoài ngó theo Thì thầm em vái. Tỳ kheo; Thấy em tay mỏ rớt vèo trúng chân Tức cười cái mớ phù vân ..
MÊ LỘ.. tôi ngủ trong mõi mệt kiệt sức nhưng vô cùng sung sướng trong vô thức tôi nghiến răng keng két em thích thú nằm nhìn sao em không khó chịu sao em không sợ hãi sao quỷ sứ vậy em ? im lặng đồng nghĩa với bất động em tinh nghịch nô đùa em tung tăng cảm tính cúi nhìn tôi lòm còm đi lên tiếng cười giòn tan
em kéo tôi ra khỏi trận đồ để bước vào mê lộ mới chằng chịt tơ nhện trói lấy tôi, siết chặt, siết chặt tôi cuộn tròn trong nỗi hân ca, êm đềm, nồng ấm. em nhìn em trong mắt tôi rạng rỡ, kiêu kỳ, bản lĩnh em vo tròn những hạnh phúc của tôi tung lên, đón bắt em quỷ quái xoay tôi quay như chong chóng em làm được điều đó mà, nhỏ ơi !
TRANG BỊ em dìu tôi đứng lên bước tới, bước tới trang bị cho tôi mọi thứ cần thiết trên hành trình tìm kiếm, khám phá và chiếm hữu. khi chất cháy dự trử trong kho tâm hồn tôi đầy ắp thì chính em là ngọn lửa làm bùng lên.
em làm rào cản khi thấy tôi sắp bước đến bờ vực phát tín hiệu an toàn cho tôi dừng lại em hiện hữu và có thật để tôi không còn nghi ngờ khi thấy điều gì cũng ảo em hùng hỗ kéo tôi chạy, chạy và chạy em xúi giục, kích động tôi lao vào trận hỗn chiến sanh tử em mong tôi bị thương để lo lắng săn sóc băng bó dỗ dành rồi nũng nịu cuối cùng tặng cho tôi cái vòng kim cô
em là vậy đó chúa chịu đóng đinh trên thập tự vì nhân loại anh nhỏ nhoi hơn nên xin được đóng đinh tâm hồn vì em.
BÀI HỌC Tình yêu không có hợp đồng Không giống như hoạt động kinh doanh Không có hao hụt và phần trăm độ ẩm Không có khấu trừ tỷ lệ tạp chất Không có phương tiện vận chuyển bên A hay bên B chịu Không có thời gian bốc dỡ Không lưu kho và thanh lý hợp đồng Tình yêu là cho và nhận Không có sự mặc cả hơn thua Yêu cái đẹp của nhau và delete cái xấu Tình yêu như một phép mầu Có thể làm sống một người và làm chết một người Tình yêu là vô tận Tình yêu là phương thuốc kích thích hóc môn của sự sống Là thăng hoa cho nhịp đập con tim Tình yêu không cần giấy phép kinh doanh Là vĩnh cữu và bất diệt. Biết chưa !
CHIỀU NAY… Em không trở lại thăm Tây Ninh nữa sao ? Núi bà vẫn hiên ngang chiều ráng đỏ Hôm mình đến núi bà nhiều lộng gió Em nép vào anh bâng khuâng, bâng khuâng.. Không nói ra nhưng anh thấy được nỗi mừng In nơi mắt em long lanh sung sướng Anh cũng thế, vui hơn mình tưởng tượng Núi một bên và em ở một bên
Đường lên chùa bà như rực rở hơn lên Khi bước chân em khua vui, hào phóng Choàng vai em nhưng lòng anh cháy bõng Tia nhìn mọi người đang xuyên suốt vào em Anh muốn hét lên : em của tôi nghen.. Đừng chia sẻ dù cái nhìn mẫn cảm.. Chỉ mình tôi và chỉ mình tôi dám Dìu em đi qua dốc núi chân đèo Thật rồi, họ ngưỡng mộ nhìn theo Chép miệng, đúng là trời sinh một cặp..
Nhưng chiều nay..có một người cúi mặt.. Vắng em rồi- rừng núi lạnh..Chiều nay..
TẠI SAO ? Tại sao ta khoái đàn bà ? Tại vì có một cái phà sang sông Tại sao ta chán đàn ông ? Tại vì có một khúc sông thiếu phà !
VÔ THƯỜNG.. Ta đâu phải có trái tim bằng sắt ? Cũng mềm lòng, cũng nức nở như ai Cũng yếu đuối, cũng đau buồn quay quắt Nhìn người tình cùng thiên hạ sánh vai ?!
XIN NHƯ LÀ MÂY BAY.. Em ở bên người vui xuân mới Ta vẫn mồ côi một góc đời Ừ thôi hãy cố quên tình cũ Ta vốn mây trời trôi cứ trôi..!
TỰ HỎI … Em có bao giờ tự hỏi mình chưa ? Sẽ quên hết những gì trong kỷ niệm Sẽ quên mất những gì từng xao xuyến Của một thời hai đứa đã yêu nhau
Không phải tình đầu nên tình kế qua mau Tự lừa dối để lòng đau mãi mãi Em đã qua cả cái thời con gái Cũng xé lòng khi đò đã sang ngang
Chuyện tình buồn đời nay đã sang trang Sao hạnh phúc tự mình không nắm bắt Em tự hứa – nhưng mà em có chắc ? Quên được thời mộng mị ở bên nhau ?
Em về đây – từ trên một đỉnh cao Quậy tan tác những hành tinh bé nhỏ Rồi em đi – nhìn sau lưng em đó Có một người gục ngã gót em qua
Có một người, nhưng không phải là ta Là ai đó, hình như thê thảm lắm ! Đã trợt ngã trên tình yêu tuyệt vọng Cũng dỗ dành thôi hãy gắng đứng lên
Cũng trấn an thôi hãy cố mà quên Người con gái có cái tên Mai Thị Tĩnh mộng đi hỡi anh chàng thysỹ Hãy nhìn mình đang đứng ở nơi đâu ?
Đã biết rồi câu biển hoá nương dâu Sao nông nỗi đễ mình thành ngu muội Không phải đâu- em không hề gian dối Chỉ cợt đùa một chút để cho vui ?!
Ở phương xa giờ em đang mỉm miệng cười, Hay hối hận vì đã gieo tang tóc ? Hoặc ngạo nghễ hay là em đang khóc ? Một cuộc tình tuyệt đẹp bỏ sau lưng ?
TÙ NHÂN … Em, chính em làm nên cuộc chiến Em châm ngòi phát pháo chiến tranh Em làm cho hai nước tan tành Tên lính thú đầu hàng vô điều kiện
Chẳng cần quân, em xuất đầu lộ diện Tả đột hữu xung, liên tiếp xuất chiêu Dù nhỏ con nhưng công lực hơi nhiều Biết bí kiếp nên ra đòn chí tử
Ta cao thủ nhưng cũng còn do dự Trước một người quyết tử giống như em Trước một người võ không phải loại lem nhem Và liều mạng nên ta thua là cái chắc
Lúc giao tranh em thường vênh cao mặt Tự cho mình luôn chiếm thế thượng phong Đâu biết rằng ta có kiếm Đồ Long Đâm một phát làm đối phương oằn oại
Nhưng sau cùng ta vẫn là tên chiến bại Bởi vì em luyện được Cửu Âm Chân Kinh Bế huyệt vận công chuyển ngược đồ hình Ta xếp giáp làm tù nhân cho an toàn tánh mạng
Giờ nhớ lại vẫn còn ..thấy ngán.?!
CÓ SAO ĐÂU ? Hứa mười mà chín có sao đâu ? Ta chỉ xin em nợ gối đầu Trả hết mai nầy em chẳng nhớ, Thà là trả chậm..nhớ hơi..lâu !
TRONG MƠ.. Trong mơ ta cứ thấy em Thấy trên thấy dưới thấy thèm nọ kia Nghĩa trang trăm vạn hàng bia Có ai chết cái vụ kia không nè ??
TỨC MÌNH.. Tức mình chửi đổng nghe chơi Trong hang có một con dơi lộn đầu Con gà nằm chỏng phao câu Còn ta cứ nhỏng cái đầu..lâu chơi.!
TRỜI MƯA.. Trời mưa không ướt lá khoai Mà sao ướt cái củ khoai mới kỳ ? Trời mưa, kiếm chỗ nằm lỳ Củ khoai lỡ ướt củ mì ướt luôn..
TÀI THIỆT.. Gẫm ra em giỏi vô cùng Khi không mà lấy thằng khùng như ta ? Chẳng trẻ mà cũng không già Làm thơ mắc cục như gà mắc thun Cho hay thiên hạ anh hùng Tự nhiên có một thằng khùng làm thơ…
ĐÔI MẮT… ‘Mắt rất đẹp nên mùa thu khép nắng Cho yêu em thăm thẳm lối hoàng hôn’(*) Ta yêu em quên hết những giận hờn Đôi mắt ấy – đến ta bằng ma quái..
Sao rất lạ - với nàng ta si dại ? Sao bập bùng như lửa thuở liêu trai Nỗi đam mê qua cơn lốc trợt dài Ta phó mặc – đưa tay nàng trói chặt !
‘Mắt rất đẹp nên mùa thu khép nắng’ Mùa thu buồn chết lặng giữa hoàng hôn Thơ như ru – như nhắc nhở trong hồn Như định mệnh ta trao nàng nắm giữ
Yêu hoang dại- yêu bão bùng chưa đủ Nâng niu hoài áo lụa mõng em trao Một chút bâng khuâng- một chút ngọt ngào Như đọng lại hơi ai còn đâu đó..
Hương quyến rũ em hoà theo hơi gió Bay về ta ấm lại mộng ban đầu Một năm rồi- một năm nữa sao đâu ? Ta chờ đợi, tình yêu là bất tận..
‘Mắt rất đẹp nên mùa thu khép nắng’ Ta yêu nàng – Yêu mãi đến trăm năm.. (*) thơ Hoàng Anh Tuấn
HÌNH NHƯ 2… Có lần tôi bắt gặp tôi Lấy hình em ngắm – bồi hồi nhớ nhung Tình anh lẫn chốn vô cùng Và em thì cũng mịt mùng khói sương Cuộc đời vốn đã vô thường Dấu chân anh lạc vô vườn chiêm bao ?!
TẠ LỖI … Ta giục ngựa suốt đời trên tuấn mã ? Bụi giang hồ thắm đẳm nếp tàn y ? Xin tạ lỗi với người yêu. Xa lạ rồi độc hành với những lối ngựa phi !
Không là tráng sĩ sao suốt đời múa kiếm ? Bầu rượu khô đâu ấm được đêm dài ! Đời cô quạnh ta một mình một ngựa Buồn tàn canh, ai còn nhớ thương ai ?
Viễn khách ơi, có một người cô độc Rượu đâu còn đầy ắp để mà say Ở đâu đó có một người muốn khóc Hay đang cười, đầy ấm một vòng tay ?
Ta ngây ngất hương nồng đêm tái ngộ Chưa bình minh mà đã đến hoàng hôn Áo quá mõng sao che tròn duyên số Bóng trăng xưa đã lạc lối trong hồn ?
Thôi hãy quên, tưởng chừng như xa lạ Áo trao nhau giờ chắc đã phai màu ? Cũng có thể tim ta thành gỗ đá, Nên đâu còn máu đỏ để mà đau ..?!
|
. |
|
Hồ Chí Bửu là một nhà thơ hiện sống tại Việt Nam. Tự thuật về mình như là một người "không bằng cấp,
không sự nghiệp, không danh giá", nhưng từ năm 1969 đến 2007, ông có 12 tập thơ in chung (tập thơ nhiều tác giả) và in riêng (thơ một tác giả) đã xuất bản ở Việt Nam. Liên lạc: hochibuuhuely@yahoo.com | ||