Thương
Quê
Đêm khuya dưới ánh trăng mờ
Đọc dòng truyện ngắn thẩn thờ nghĩ suy
Quê hương thương nhớ quá đi
Chuyến thăm quê ngoại mỗi khi đến hè
Đồng quê cỏ dại nở hoa
Những đôi cánh bướm lượn qua lúa vàng
Trái vườn thơm ngát bạt ngàn
Cầu tre nhỏ nhắn bắt ngang xóm mình
Quê hương xinh đẹp bóng hình
Ngày chia tay ngoại mãi nhìn ngoái trông
Đi xa ngoại dặn ghi lòng
Ngày sau thăm ngoại thăm dòng sông xanh
Quê nghèo quanh quẩn mái tranh
Ngày đêm cày cấy lại vàn khó khăn
Học xong con hãy nhớ rằng:
Quay về xây dựng giang san nước nhà
Sân bay người tiễn đi xa
Có thầy có bạn bên ta dặn dò
Mẹ cha nhắn nhủ âu lo
Xa quê du học như cò bay xa
Đại dương nghìn dặm thật xa
Tôi ra ngoại quốc bôn ba học hành
Những đêm trời sáng trăng thanh
Nhớ quê nghèo khó chòng chành chẳng yên
Hải âu tung cánh lênh đênh
Cánh cò quê ngoại chợt trên đỉnh đầu
Southbank dòng chảy xanh màu
Tiền giang thấp thoáng hàng cau ven bờ
Vài năm thấm thoát ngẩn ngơ
Bạn bè nhiều đứa bây giờ ở đây
PR công việc sẵn đầy
Khiến tôi cân nhắc bên này hay không?
Bước về quê ngoại giờ hay
Đất quê đã bán để xây công trường
Ngoại xa mảnh đất thân thương
Dời vào thành thị sống nương với nhà (mẹ
tôi)
Tôi đi đi giữa chiều tà
Bướm xưa đâu mất, cánh hoa đâu rồi?
Cánh điều đứt chỉ bay trôi
Công trường tường trắng nước vôi khói mờ
Lặng người trong phút ngẫn ngờ
Dòng người hối hả vào giờ tan ca
Còn đâu cánh bướm la đà
Góc trời công nghiệp khác xa xưa nhiều
Ngoại nay trông đã già nhiều
Tháng năm xa ngoại bóng chiều trôi đi
Ngoại không nhắc lại điều gì
Trông tôi nước mắt ngoại rơi giọt đầy
....
Tham gia góp sức dựng xây
Công trường kiến thiết giang tay góp phần
Hai năm trăm nỗi phân vân
Đồng lương ít ỏi, sống mần sao đây?
Dù rằng mơ ước dựng xây
Quê hương yêu dấu mỗi ngày đẹp tươi
Trời xanh xanh vẫn xanh tươi
Phố phường vẫn đẹp người người nở hoa
Riêng tôi riêng mỗi mình tôi
Vẫn còn khắc khoải ngồi ca phím buồn
Phải chăng tôi vẫn mơ màng
Không vào quĩ đạo, nên than trách mình ????
Bee
(2004)
Nhân
đọc truyện ngắn của Dương Thu Hương, bài viết về chất độc
da cam và tình trạng chua sót về trí thức Việt Nam đi về đâu