| Thơ Khê Kinh-Kha | ||
| Mục lục ePoetry |
Có lẽ có lẽ mây
trời mượn tóc em nên mây lãng
đãng rũ sợi mềm lang thang
chiều vắng nhìn mây trắng mà nhớ
nhung nhiều mái tóc đen có lẽ sao
trời mượn mắt em nên sao sáng
tỏ giữa đêm trường đêm đêm
anh ngẩng nhìn sao sáng để cố đi
tìm ánh mắt trong có lẽ
nắng chiều mượn môi em nên nắng
chiều nay quá ửng hồng miên man
nắng đọng trên cành lá anh hốt
nắng vàng ngỡ môi thơm có lẽ
quỳnh lan mượn hương em nên hoa thơm
ngát những hương nồng bao ngày mơ
ước bên hoa nở để thắy
hồn mình đượm phấn hương có lẽ gió
ngàn mượn gót em gió vui
trong gió, gió qua thềm để anh đón
gió vòng tay rộng ôm gió vào
lòng, ủ trong tim có lẽ trăng
vàng mượn áo em nên trăng
trải rộng ánh lụa vàng giăng tay ôm
hết trăng muôn thuở ấp ủ riêng
anh giấc mộng lành có lẽ
kiếp này anh yêu em nên anh mê
mẩn giọt nắng hồng mê mây, mê
gió, trăng, sao sáng mê cả hương
nồng của quỳnh lan Khê Kinh-Kha |
|
|
Khê Kinh Kha là
một nhà thơ hiện sống tại Hoa Kỳ | ||