Thơ Khê Kinh-Kha
Mục lục ePoetry

 

Một Cuộc Tình

                      

Có bao giờ người nhớ lại tình tôi

Một tình yêu với thổn thức vào đời

Một tình yêu như thác nguồn đổ nước

Đã dạt dào bao ước vọng lứa đôi

 

 Có bao giờ người khơi lại dĩ vãng

Tôi vẫn thường khơi kỷ niệm trong tôi

Kỷ niệm xưa một thời vừa mới lớn

Nhớ nụ cười xinh quá chiếc răng cời.

 

Nhớ phố xưa theo về chân ngại bước

Nắng hanh vàng hôn nhẹ mái tóc ai

Mắt nhìn nhau ngại ngùng chưa dám nói

Đã yêu rồi tà áo trắng bay bay

 

Một cuộc tình, một khoảng trời đưa đón

Hồn bay cao như cánh gió vật vờ

Áo ai bay, trắng cả trời mơ mộng

Từng đêm về thơ thẩn viết vần thơ

 

Thơ rất vụng như tình vừa chớm nở

Bao đêm dài tập viết lá thư đầu

Thư quá dài mà lòng không vơi cạn

Viết thật nhiều nhưng chẳng dám gửi trao

 

Tóc ai dài bao ngày tung cánh gió

Để thơ tôi chết lặng dưới mưa buồn

Người đã xa như mây trời theo gió

Bỏ lại trong tôi cây cỏ hoang tàng

 

Người có biết chút lòng này băng giá

Đã âm thầm theo dòng nước trôi qua

Người có biết tôi vẫn thường uống lệ

Một cuộc tình bao ước vọng đơn sơ.

 

Khê Kinh-Kha

 

 

 

Khê Kinh Kha  là một nhà thơ hiện sống tại Hoa Kỳ